Bỗng một ngày chẳng thấy Em. - CÂU CHUYỆN TÌNH TÔI.

"Mỉm Cười Khi Người Hạnh Phúc"

Post Top Ad

Bỗng một ngày chẳng thấy Em.

Share This
Bỗng một ngày chẳng thấy Em.




Bỗng một ngày chẳng còn thấy em về qua lối cũ, trái tim dâng lên niềm nhớ. Tự hỏi lòng mình, biết bao giờ người trở về lối xưa, nơi chốn cũ, cho tôi gặp lại dáng hình quen thuở nào.

Dù biết duyên, hay nợ đã chẳng còn, người đi thì cũng đã đi, mà sao vẫn thấy nhớ về một đoạn đường chung đôi. Người ra đi, những ký ức về người vẫn còn in đậm trong trái tim tôi.

Cuộc đời: Có hợp - Có tan
Đời Người : Có buồn - Có vui.

Chẳng thể cưỡng cầu, mọi chuyện trên đời hay để "Tùy Duyên". Gặp được nhau giữa thế gian này đã là một phúc phận. Mãi mãi nhớ về Người với những đoạn ký ức đẹp đẽ nhất, dù biết tôi đã từng làm Người đau, vết thương quá khứ chẳng thể xóa nhòa trong trái tim Người.

Bỗng một ngày chẳng thấy Em.


Ngày người rời xa nơi này, tôi không thể gặp được người lần cuối, dù tôi rất muốn, âu cũng là điều tốt. Người hãy đi, và quên nơi này đã từng có Tôi làm người đau lòng, hãy cứ đi tìm cho Mình nơi thuộc về Người. Quên đi những ngày mưa bão để tìm lại bình yên mỗi sáng mai trong trái tim, đôi mắt Người nhé!

Tôi chưa bao giờ hết dõi theo những bước chân Người, những năm tháng đã qua. Có những điều Tôi biết và nghe ai đó nói về những quyết định của Người về.......! Tôi chỉ biết im lặng, dường như im lặng là cách tôi lựa chọn. Im lặng dõi theo từng bước chân Người bước qua, im lặng đứng bên cạnh chiếc xe quen thuộc của Người, mà nói điều gì đó chỉ mình tôi biết. Đôi khi đứng thật gần nó, tâm sự với nó, mang lại cho Tôi cảm giác ấm áp như đang đứng gần Người. Từ ngày Người rời xa nơi này, Tôi vẫn chưa quên thói quen cũ, dõi mắt nhìn khắp mọi nơi xem điều quen thuộc đó giờ ở đâu.

Tôi chợt hiểu, điều ấy chẳng thể ở đâu xa, ở trong Tôi, trong tâm trí và trái tim này.

Tôi hy vọng dù ở nơi chốn nào giữa thành phố này, làm bất kỳ công việc nào, và gặp một ai đó... Tôi  vẫn luôn mong Người hạnh phúc, an yên.
Trái đất là một vòng tròn khổng lồ, đi hết một vòng tròn ấy, biết đâu một ngày, Tôi lại gặp được Người, với nụ cười hạnh phúc.
Mà nói rằng: Chúng ta đều đã già...!




(Những chuyện đã đi qua rồi cũng chỉ có thể ở lại phía sau. Trong vô số những cánh cửa đã đóng, chúng ta chẳng thể nào quay lại mà mở cửa bước vào để sửa chữa sai lầm nữa. Một ngày nào đó, bạn sẽ bắt đầu quen với chuyện từ biệt, không bao giờ gặp lại đối phương. Chỉ còn nỗi hối hận đeo bám dai dẳng theo năm tháng vô tình...Đã qua chẳng thể vãn hồi, chỉ cần bước tiếp theo.)






(BỐ KHẢ HÂN.)

No comments:

Post a Comment

Post Bottom Ad

Pages