Đề bài văn: Em hãy tả con mèo nhà em. - CÂU CHUYỆN TÌNH TÔI.

"Mỉm Cười Khi Người Hạnh Phúc"

Post Top Ad

Đề bài văn: Em hãy tả con mèo nhà em.

Share This

Đề bài văn: Em hãy tả con mèo nhà em.



“Meo, meo, meo”, hôm nào cũng vậy, cứ.khi em ngồi vào bàn học bài là chú Miu lại đến nằm dụi đầu vào chân em. Đó là chú mèo mà bà ngoại em đã tặng cho em hồi em tròn tám tuổi.

Đề bài văn: Em hãy tả con mèo nhà em.

Hồi đó, con mèo chỉ to bằng chai nước khoáng nhỏ. Nay nó đã to bằng phích nước rồi. Toàn thân chú được bao phủ một màu vàng điểm thêm vài vệt trắng làm cho chiếc áo của chú lại càng thêm đẹp. Cái đầu của chú to hơn quả bóng ten nít một chút. Đôi mắt tròn như hai hòn bi và sáng như đèn pha. Cái mũi phơn phớt hồng. Hai tai của chú lúc nào cũng vểnh lên và rất thính. Chỉ một tiếng động nhỏ là Chú phát hiện ra ngay. Cái tai và cái mũi đỏ chính là cái rađa của chú để phát hiện những tên chuột láu lỉnh hay phá hoại, ăn vụng thóc gạo của người. Lông cổ Miu màu trắng trông như một cái khăn xinh xắn. Bốn cái chân không cao lắm so với thân hình chú nhưng lại chạy rất nhanh. Dưới bàn chân là một lớp thịt dày, mịn, màu hồng nhạt. Bà em bảo những miếng thịt đó giúp Miu di chuyển nhẹ nhàng, không gây một tiếng động nhỏ, làm cho nhiều chú chuột không ngờ. Những chiếc vuốt của chú rất nhọn và sắc. Đã có lần, những chiếc vuốt đó đã để lại dấu vết trên tay em khi em đùa vui, nghịch ngợm với chú. Chính những chiếc vuốt đó là thứ vũ khí lợi hại của chú mà mỗi con chuột khi nhìn thấy phải kinh hãi. Mỗi khi muốn được em vuốt ve chú lại dùng đầu dụi vào tay em rồi lấy những cái vuốt ấy cào cào nhẹ vào bàn tay em. Chao ôi! Cái đuôi của chú mới dẻo làm sao! Chiếc đuôi như một cái dấu ngã, chẳng giấu vào đâu được. Hôm nào cũng vậy, chú ta cứ ngủ khì. Thế nhưng lũ chuột cũng chẳng dám ra quấy phá vì chú rất tỉnh. Ban đêm, Miu ta mới đi làm cho chủ. Chú ta biết hết đường đi lối lại của bọn chuột. Không con chuột nào chạy thoát nêu chú đã phát hiện được. Có lần, em được chứng kiến chú bắt chuột ban ngày. Chủ Miu ngụy trang rất khéo, chú nằm khuất sau cái chổi cạnh chân hòm đựng thóc. Một con chuột nhắt rất tinh ranh, mắt lấm lét, đi nhẹ nhàng đến định trèo lên hòm thóc để chui vào ăn thóc. Miu nằm yên như đang ngủ. Bỗng “chụp” một cái, chỉ nghe thấy tiếng “chít” tuyệt vọng, Min ta đã ngoạm gọn con mồi trong miệng của chú. Hả hê với chiến thắng của mình, Miu tha con chuột đó ra vườn. Chú nhả con chuột ra, lấy cái chân trước vờn đi vờn lại con chuột đó. Con chuột vội chạy đi nhưng chạy sao thoát. Thế rồi, chú ta ung dung ngồi chén hết. Mỗi lần chú bắt được chuột, em đều vuốt ve động viên chú. Đến bữa, em lại thưởng cho chú những miếng ăn ngon nhất. Miu tỏ vẻ sung sướng lắm.

Chú Miu nhà em ăn rất ít. Hàng ngày chú ta ăn không hết một bát cơm. Khi ăn, chú ta cứ nhỏ nhè từng tí một. Đúng là “ăn như mèo”. Dù đói đến đâu, chú ta ăn cũng từ tốn. Người ta hay so sánh: “Như chó với mèo “nhưng em lại thấy con Miu rất thân với chú cún Vàng. Ngày nào, chúng cũng chơi đùa với nhau mà không có xích mích gì cả.

Miu rất thích sưởi nắng. Vào những ngày nắng ấm chú ta thường trèo tót lên mái hiên và nằm dài trên đó. Thi thoảng có con bướm bay qua chú liền đuổi theo và vờn vờn tinh nghịch.

Em rất quý Miu. Nó không chỉ là vật kỉ niệm của bà ngoại tặng cho em mà nó còn là “dũng sĩ diệt chuột" của nhà em. Từ ngày có Miu, nhà em không còn lo lũ chuột quấy phá. Em sẽ chăm sóc Miu cho khoe chơi với Miu vui vẻ để làm theo đúng lời dặn của bà em khi bà tặng Miu cho em.




NHỮNG BÀI VĂN MẪU HAY LỚP 5.



No comments:

Post a Comment

Post Bottom Ad

Pages