Kể một câu chuyện em đã nghe hay đã đọc nói về quan hệ giữa con người với thiên nhiên. - CÂU CHUYỆN TÌNH TÔI.

"Mỉm Cười Khi Người Hạnh Phúc"

Post Top Ad

Kể một câu chuyện em đã nghe hay đã đọc nói về quan hệ giữa con người với thiên nhiên.

Share This

Hãy kể một câu chuyện em đã nghe hay đã đọc có nội dung bảo vệ môi trường.



Kể một câu chuyện em đã nghe hay đã đọc nói về quan hệ giữa con người với thiên nhiên.

Bài làm văn tham khảo hay.

Thiên nhiên và con người vốn có một mối hòa quyện với nhau. Thiên nhiên đem lại cho con người nguồn tài nguyên vô tận. Con người bằng sức lực và trí tuệ của mình vun đắp, chăm sóc, bảo vệ, làm cho thiên nhiên tươi đẹp.

Nhưng những năm gần đây, thiên nhiên đang bị đe dọa bởi nạn chặt cây phá rừng, đốt rừng, săn bắn, giết hại thú quý hiếm. Chính sự phá hoại của con người đã làm cho thiên nhiên nổi giận. Những trận động đất, những cơn sóng thần, những trận bão quét khiến cho đất sụt, nước ngập mênh mông… Thấu hiểu được nỗi niềm của thiên nhiên, bạn Lê Thu Hà ở tỉnh Hòa Bình trong bài thì học sinh giỏi cấp quốc gia đã viết về một câu chuyện tâm tình mà đất muốn nói với người về niềm vui được góp phần làm đẹp cho cuộc sống và nỗi buồn vì không được bảo vệ và chăm sóc.

Câu chuyện bạn kể:

"Hôm nay vừa làm xong bài toán khó, tôi ra ghế đá công viên ngồi chơi. Những làn gió mát dịu nhẹ thoáng qua hôn lên mà tôi, vuốt tóc tôi như một người mẹ hiền. Tôi thấy lòng mình thanh thản hơn. Bỗng mặt đất dưới chân tôi rung chuyển. Nghe như tiếng của đất muốn tâm tình với tôi thì phải. Tôi lắng tai nghe.

Cô bé ạ! Bây giờ tôi đang buồn lắm. Tôi chẳng còn biết tâm sự với ai ngoài cô cả. Tôi sợ mọi người không hiểu được lòng tôi. Cô bé ơi! Cái nỗi buồn đó cứ giằng xé tâm hồn tôi như một hòn đá nặng khiến tôi day dứt mãi. Cô có nhìn thấy quả đổi lớn trước mặt không? Chắc rằng cô cũng tưởng nó ở gần đây phải không? Không phải thế đâu! Nó ở cách xa hàng cây số cơ, người dân ở đó ăn mặc khác cô nhiều. Họ ưa mặc váy dài đến chân. Cả tiếng nói của họ nữa, cũng rất khác. Cô lên đây có lẽ không hiểu họ nói gì đâu. Họ sống rất thanh bình. Ngày ngày, họ làm việc quần quật một nắng hai sương. Họ lên rẫy làm nương. Từ một quả đồi trọc, họ đã biến tôi thành miền đất chứa đầy hạnh phúc. Chắc hẳn cô sẽ nghĩ rằng họ sống hạnh phúc từ đây. Nhưng không, có một sự kiện xảy ra khiến tôi day dứt mãi. Khi đó, nhà nước phát động trồng rừng. Nhân dân ở đó cũng hồ hởi khi tham gia chương trình này, cả đến các em học sinh nữa. Họ chia nhau đi tìm cây về trồng. Tôi nhìn họ làm việc mà cũng thấy trong lòng vui biết nhường nào. Chẳng mấy chốc, quả đổi đã như đầy màu xanh. Màu xanh của những cây non, màu xanh của hòa bình, tự do. Những người dân vừa làm vừa hát vui vẻ. Họ hát bài hát về màu xanh, màu vàng. Tôi muốn cười thật to cho thỏa mãn nỗi lòng. Nhưng tôi sợ mọi người ngạc nhiên sẽ cản trở công việc, cho nên tôi chỉ cười thầm mà thôi. Cô có biết lúc đó tôi vui thế nào không? Chắc hẳn cô sẽ không thể nói ra đâu vì chính tôi, tôi cũng không biết sẽ nói thế nào nữa, một niềm vui thật là khó tả, chứ không như bây giờ đầu cô bé ạ! Hai năm sau, rừng cây đó đã tốt tươi. Ngày ngày, chim chóc ríu rít chơi với nhau trên cành cây, hót véo von nghe như một bản nhạc rừng vui tai. Bỗng một hôm, từ phía đầu rừng, có một người đi tới, trên tay cầm một bao diêm và một chai gì đó. Cô bé ơi! Cô có biết không? Nỗi buồn day dứt của tôi cũng có lẽ từ đây. Nghĩ lại tôi càng căm thù gã đó. Gã đến gần rừng, tôi đã thấy điều gì đó không lành rồi. Gã thu gom lá cây khô lại thành một đống to, rồi gã dùng cái lọ có đựng nước ban này đổ lên các cành cây, đổ xuống đống lá khô và đổ té tát xuống tôi. Thứ nước đó ngấm vào lòng tôi. Trời ơi! Đắng quá. Đó không phải là thứ rượu vang trắng mà người dân dành cho tôi và những cây non mà nó là một thứ nước đáng sợ. Chúng tôi muốn gọi người dân ở đây đến cứu giúp. Nhưng mà, trời ơi! Người dân ở đây sao không đến. Có lẽ họ không hiểu được tiếng nói của chúng tôi đâu. Lúc này tôi cầu mong sao ông trời sẽ cho tôi tiếng nói của con người để tôi gọi người dân ở đây đến. Nhưng đã muộn rồi, một ngọn

lửa đã hiện ra trước đống lá khô rồi bùng lên cao. Cả đám là khô cháy rực lên. Lửa lan dần, lan dần và tỏa ra khắp khu rừng. Lưỡi lửa liếm dần từ gốc cây, đến ngọn cây. Cả khu rừng kêu cứu thất thanh. Tiếng kêu cứu lúc đầu còn to, càng về sau càng nhỏ dân. Chim chóc bay nhác nháo. Chỉ mấy phút sau, cả khu rừng này đã chìm trong biển lửa đỏ. Ngọn lửa giận dữ lan tỏa đi khắp khu rừng. Tôi đau đớn vô cùng. Hỡi ôi, sao họ lại tàn nhẫn thế? Đất đây, cây đây, chúng tôi có tội tình gì đâu mà con người nỡ hành hạ. Chẳng lẽ họ không hề biết rằng kết quả sẽ ra sao ư? Những trận mưa to sẽ đổ xuống, nước sẽ ào ào chảy, sẽ cuốn phăng những ngôi nhà của họ vì không có rừng cây bảo vệ. Đó, cô nhìn thấy không, thân cây đang gục ngã. Còn đâu một vùng đất xanh tươi đẹp giàu nữa. Tôi cầu xin cô hãy ngăn chặn bàn tay phá hoại cây rừng, đừng để chúng tôi phải đau khổ.

Thế rồi mặt đất bỗng im lặng. Một giọt nước rơi xuống tay tôi, rồi hai giọt, rồi nhiều dần. Mưa lã chả rơi. Hình như ông trời bây giờ mới thấu hiểu nỗi buồn của đất nhưng đã muộn rồi.

Tôi lủi thủi đi về nhà dưới trời mưa. Chợt nhớ tới lời nói của đất, tôi mong sao có một lời khuyên nhủ với người đốt rừng kia để họ có thể hiểu ra sai lầm của mình và sửa chữa nhanh chóng cho đất đỡ buồn.



Kể một câu chuyện em đã nghe hay đã đọc nói về quan hệ giữa con người với thiên nhiên.


Kể một câu chuyện em đã nghe hay đã đọc nói về quan hệ giữa con người với thiên nhiên.

Bài làm văn tham khảo hay.

Tình cờ tôi đọc được bài văn của bạn Trương Huyền Chi kể về câu chuyện giữa một bạn trai và chú chim nhỏ. Vậy chúng ta hãy nghe tâm sự của hai nhân vật này thế nào và giữa họ có quan hệ gì nhé!

Phố phường đã rực đỏ hoa phượng, ve kêu râm ran suốt ngày. Hè đã về đến rồi đây! Kết thúc năm học với kết quả tốt, cu Dũng được bố mẹ đưa về quê chơi. Thích quá! Thích quá!

Quê Dũng ở vùng đồi chè rừng cọ. Về đây mới được vài hôm mà Dũng đã quen với tất cả. Ngôi nhà Dũng đến ở dưới chân núi, đối diện với đồi chè. Dũng thường theo chú và anh vào rừng hoặc lên núi kiếm củi. Vốn yêu thiên nhiên, Dũng cứ say mê ngắm rừng cọ lá xanh mướt, lóng lánh ánh mặt trời. Một điều làm Dũng thú vị nhất là chim. Chim ở đây không phải là một bầy, một loại mà là cả rừng vô số chim đủ loại, nhiều không đếm được. Loài chim nào cũng đẹp, hót cũng hay. Dũng rất muốn có một chú chim non. Về nhà, Dũng lúi húi đan lồng. Chú Quang rất hiểu Dũng, chú kiếm bằng

được cho Dũng một chú chim non. Dũng vui quả, cảm ơn chủ rối rít rỗi thận trọng ấp chú chim nhỏ vào ngực mình, từ từ đi về nhà.

Chú chim này có lẽ mới được vài ba tuần. Bộ lông của chim mượt như tơ. Lông trên cổ màu xanh biếc điểm những đường viền vàng tươi. Cái mô nhỏ xíu đo đỏ, hồng hồng. Hai cánh yếu ớt màu tím sẫm, lóng lánh vài nhánh hồng hoặc đỏ. Nó đang nằm gọn trong tay Dũng, mắt lim dìm, ngực phập phồng sợ hãi.

Dũng đưa chìm vào lồng và treo ở cây bưởi trước nhà. Chiếc lồng thật đẹp. Những gióng tre ngà được Dũng trau chuốt tỉ mỉ bóng và sáng. Cửa lồng to, có hai râu tôm nhỏ. Trong lồng, ngoài hai chén nhỏ đựng thức ăn và nước còn có những cành cây bắc ngang thành bậc cho chim nhảy múa.

Từ hôm có chim, cu Dũng quên tất cả để chăm sóc chim. Dũng xin bà những hạt đỗ xanh đem ngâm nước cho tróc vỏ cho chim ăn. Cu cậu còn bắt cào cào, châu chấu, bọ ngựa hoặc đi kiếm quả ổi, chuối chín để tẩm bổ cho chim. Được như vậy còn sướng hơn ở rừng. Vậy mà chim vẫn buồn. Đến những con châu chấu béo mắm được vặt càng, chim cũng chẳng buồn ngó tới. Nó ủ rũ trong lồng nhìn ra khoảng không gian trong xanh quen thuộc. Nó nhớ rừng, nhớ bố mẹ, nhớ bạn bè. Những khi nghe tiếng hót vang lên như gợi nhớ, chim lại bật dậy nhảy khắp lồng, mong tìm được một chỗ trống. Nhưng thanh tre độc ác đã ngăn chim đến với tự do.

Rồi một hôm, có đôi chim từ đâu bay tới kéo theo một đàn chim cùng lửa với chú chim trong lồng. Đôi chim sà xuống cành bưởi thấp nhất, vừa kêu vừa đập cánh một cách yếu ớt. Dũng bất chợt gặp cảnh ấy và em hiểu rằng đôi chim ấy là bố mẹ của chú chim trong lồng. Nhìn đàn chim ríu rít tập bay chuyền, Dũng đã khóc và suy nghĩ mãi. Thấy thế, mẹ bảo Dũng:

-Thôi thả nó ra con ạ!

Hôm sau đôi chim ấy lại đến. Nó can đảm đến gần Dũng kêu lên những tiếng như van lớn. Thế là Dũng quyết định. Dũng đến gần lồng chim, kiểng chân mở cửa lồng, đem chú chim nhỏ đặt lên lòng bàn tay. Đôi chim bố mẹ chao liệng trên đầu Dũng, sung sướng gọi. Chú chim non bỡ ngỡ đứng dậy bằng đôi chân bé xíu… và bỗng nhiên bay vọt lên cao. Chim bố, chim mẹ cùng đàn con dàn trên cành bưởi quay về phía Dũng cúi đầu như cảm ơn rồi theo nhau bay vào rừng.

Hôm sau và nhiều hôm sau nửa, đàn chim ấy kéo đến cây bưởi nhà Dũng ngày càng đông. Con chim non ấy đậu trên vai Dũng, mổ mổ vào cánh tay như muốn rủ Dũng theo. Đàn chim đang tập bay chuyền. Chúng nó chuyền từ cành này sang cành khác, hót líu lo. Dũng đi theo bầy chim vào rừng lúc nào không biết.

Trời! Một rừng chim hiện ra trước mắt. Dũng đang đứng giữa màu sắc lạ kì của chim và tiếng hót mê lí của chúng. Dũng say mê ngắm nhìn. Thế giới lộng lẫy của các loài chim làm Dũng vừa ngạc nhiên vừa sung sướng. Chúng đang hót như chào mừng cậu bé. Dũng nghĩ: "Đây là món quà chú chim nhỏ ấy đã tặng ta".

Dũng ngước nhìn lên, đàn chim xanh đang bay về phía trước. Một cái cổ xanh biếc quay lại phía Dũng. Bất chợt, Dũng giơ tay vẫy vẫy. Dũng nhìn theo đến khi đàn chim chỉ còn là những cái chấm nhỏ.

Bài tham khảo 3

Bạn Nguyễn Lan Anh ở quận 3 kể cho tôi nghe một câu chuyện đau lòng về cái chết của một chú chim nhỏ và sự hối tiếc muộn màng của một người bạn trai.

Câu chuyện như sau:

"Bạn ơi! Lại đây tớ cho cái này, nhanh chân lên nào!" 

Đó là tiếng của một bạn nhỏ gọi bạn thân của mình để cho chú chim. Một chú họa mi vô cùng xinh đẹp.

Quá mừng, người bạn mang chim chạy như bay về nhà, trong lòng vui sướng vì từ nay đã có một chú chim nhỏ. Chao ôi! Chú chim họa mi mới đẹp làm sao. Chú có bộ lông ông mượt. Đôi mắt tròn tròn hiền hậu của chú thật đáng yêu. Người bạn chăm sóc chim rất mực chu đáo. Cậu cho chim vào một căn nhà nhỏ rất xinh xắn. Đó là chiếc lồng được đan đều đặn bằng nan tre vàng óng. Hàng ngày, chim họa mi được ăn những con cào cào xắt nhỏ, uống những dòng nước mát rượi đựng trong một cái li bằng thủy tinh trong suốt. Đến tối, cậu bé lại lấy một tấm nhung màu đỏ sẫm phủ lên chiếc lồng, chỉ để hở ra một khe nhỏ. Ôi! Bạn ấy chăm sóc cẩn thận quá. Nhưng chim non lại không vui vẻ tí nào. Thức ăn đầy ắp mà chim không động đến. Nước uống mỗi ngày một lần thay, nhưng chim non không hớp lấy một giọt. Chú buồn lắm mà người bạn trai không thấy được nỗi buồn của chú chim non. Có lúc chủ ủ rũ, bơ phờ. Có lúc chú nhảy cuống cuồng lên để mong thoát khỏi cái lông đẹp đẽ ấy. Tuy tất cả những gì dành cho chú chim bé nhỏ đều đẹp, đều sang trọng nhưng chú vẫn cảm thấy sự cô đơn mỗi lúc một giày vò chú. Nhưng làm sao chú có thể nói được tất cả với cậu chủ của mình. Chú chim non chỉ biết nhìn người bạn trai ấy bằng ánh mắt mệt mỏi, chứa đựng mọi vẻ u sầu. Cậu chủ nhỏ thì chẳng hiểu vì sao cả, thật tội nghiệp cho cậu. Hàng ngày, cậu bé ước mơ một điều là ngày mai đây chú chim ấy không còn là con chim non nữa. Lúc đó chim sẽ khôn lớn hơn và mỗi ngày lại cất tiếng hót véo von làm cho người nghe phát mê đi mất. Tiếng hót của chú mai này sẽ là một điệu nhạc trầm bổng, du dương? Nhưng thân phận của chú ngày một, bị đe dọa bởi sự đơn độc. Chú không cần nhung đỏ khoác lồng, cào cào xắt nhỏ và nước mát lạnh đựng trong li thủy tinh trong suốt. Tất cả những thứ đó đối với chú bây giờ là vô nghĩa, chú chỉ cần cậu chủ nhỏ hãy bao dung và mở cửa lồng ra cho chú. Cậu chủ nhỏ ơi! Hãy mở cửa lồng ra cho chim nhỏ bay đi, bay tới tổ ấm mà ngày trước chú vẫn thường sống vui vẻ và hạnh phúc ở đó. Cậu chủ nhỏ có biết rằng những đêm trời mưa bão, chim nhỏ rất buồn không? Trong chiếc lồng xinh xắn, chim nhỏ nhớ đến những ngày mưa chim mẹ ấp ủ các chim con vào lòng. Mẹ thức cả đêm để đem cái ấm áp cho các chim con. Rồi những ngày xuân đẹp trời, mẹ dạy các chim non những bài hát hay nhất của loài chim họa mi. Tiếng hát ngây thơ, trong trẻo của chim non cất lên cao vút tới trời xanh. 

Cứ thế, ngày ngày lại trôi qua, rồi bỗng một hôm khi cậu chủ nhỏ vừa mở lồng để thay nước, cậu thấy chim nằm bất động. Chú chim họa mi nho nhỏ kia đã đi xa rồi, xa cậu chủ đang ngơ ngác và đau xé lòng. Thế là đã hết, người bạn nhỏ ngày nào vẫn còn đây mà bây giờ đã mất. Cậu chủ gào lên những tiếng kêu đau đớn, cậu lẩm nhẩm nói một mình:

Sao chim ra đi mà không một lời từ biệt.

Thật đáng thương cho chú chim non bé bỏng, tội nghiệp. Chú đã ra đi mãi mãi không bao giờ trở lại với cậu bé đang khóc vì thương tiếc chú chim non.

Câu chuyện thật đau lòng phải không các bạn? Các bạn ơi! Hãy nuôi dưỡng và chăm sóc các loài chim, đừng bắn và phá tổ chim nhé!




NHỮNG BÀI VĂN MẪU HAY LỚP 5.

No comments:

Post a Comment

Post Bottom Ad

Pages