Kể một câu chuyện em đã nghe hay đã đọc nói về quan hệ giữa con người với thiên nhiên. - CÂU CHUYỆN TÌNH TÔI.

"Mỉm Cười Khi Người Hạnh Phúc"

Post Top Ad

Kể một câu chuyện em đã nghe hay đã đọc nói về quan hệ giữa con người với thiên nhiên.

Share This

Kể một câu chuyện em đã nghe hay đã đọc nói về quan hệ giữa con người với thiên nhiên.





Kể một câu chuyện em đã nghe hay đã đọc nói về quan hệ giữa con người với thiên nhiên.



Ở quê tôi, vào buổi tối lúc trời khuya, người ta thường nghe thấy tiếng chim kêu não nùng trong không gian: "Hit cô! Hit cô!" Đó là tiếng kêu của một loài chim mang tên gọi như tiếng kêu của nó. Vi sao loài chim này lại có tên gọi như thế. Câu chuyện mà tôi kể các bạn nghe sẽ giải thích rõ điều đó.

"Ngày xưa, có hai cô cháu ở chung một nhà với nhau. Người có đã già, chồng chết từ lâu. Đứa cháu còn bé, chừng mười hai tuổi, mồ côi cha mẹ. Nhà họ nghèo, chỉ có vài sào ruộng, không đủ sống. Cho nên cô cháu ngày ngày phải đi mò cua bắt ốc để kiếm ăn. Mấy năm trời được mùa, hai cô cháu tuy không lấy gì làm đầy đủ nhưng cũng sống vui. Ngày ngày cháu theo cô xách giỏ ra đồng, miệng hát có vẻ thích chí.

Nhưng không may vụ hạ năm ấy mất mùa. Rồi tiếp đến vụ mùa vì nắng hạn nên cũng chẳng ăn thua gì. Trời không nắng lắm nhưng nhất định không mưa làm cho các hồ nước đều khô không khốc, ruộng nứt nẻ hết. Hai cô cháu cũng như những người nghèo khác đi mò cua ốc ở các vùng cạn nước. Nhưng cua ốc bắt mãi cũng phải hết. Mà trong nhà thì gạo đã kiệt từ lâu. Biết tìm cái gì mà nuôi nhau đây. Người ta có sức khỏe lên rừng chặt củi về đổi lấy những cái ăn được mà sống qua ngày. Riêng hai cô cháu sức yếu đành nằm nhà nhịn đói. Cái chết đang đe dọa họ.

May sao, buổi sáng hôm ấy có người hàng xóm sang báo tin cho cô cháu biết là có mấy đám lúa ở làng bên cạnh đã bắt đầu gặt. Bà cô thấy mình yếu lắm rồi, đứng lên không vững nữa. Chỉ có cháu là hơi tỉnh. Anh chàng gắng ngồi lên. Một người láng giềng đem cho bát canh rau, cháu húp vào thấy khỏe cả người, vội đứng lên đi theo họ.

Họ đến vừa kịp buổi gặt. Những người gặt thì ít mà người môt thì đông vô kể. Tất cả đều đói nhưng mót rất khỏe. Họ đánh liều sẵn vào bứt lúa mặc kệ chủ ruộng cầm roi đánh không tiếc tay.

Mãi đến chiều, người cháu mới đem lúa về. Lèo tèo chỉ có một năm bằng cái chổi xế. Nhưng anh chàng không ngại. Anh đạp, sảy, rang rồi bỏ vào cối giã. Chỉ một lúc sau, anh đã có gạo để vào nồi bắc lên bếp.

Khi nồi cháo bắt đầu sôi thì người cô bỗng trở mình và rên khư khư. Cháu lật đặt vào lật chiếu thăm cô. Cô rên rỉ kêu đau bụng, bảo cháu đi xin cho mình một ít gừng. Cháu ngần ngại không muốn đi nhưng thấy cô có vẻ nguy kịch, vội đánh đường vào xóm. Sau khi cháu đi, người cô gắng ngồi dậy vào bếp đun lửa cho nồi cháo. Lúc cháo chín cô bỏ muối vào nếm thử. Chất ngũ cốc vào bụng trôi đến đâu, thịt da như sống lại đến đấy. Thấy cháu vẫn chưa về, cô múc ra một bát để dành phần cháu rồi lại ngồi ăn. Loáng một cái có đã ăn hết phần mình.

Vẫn thấy thèm. Thấy cháu vẫn chưa về, cô nghĩ: "Thằng bé có lẽ được người ta cho ăn rồi nên mới lâu thế. Nếu hẳn đói thì dù gừng được hay không cũng phải về sớm". Nghĩ vậy, người cô lại lồm cồm dậy ăn xén vào chảo của cháu một ít. Cô đi ra ngoài cửa nhìn vẫn không thấy tâm dạng của cháu. "Chắc nó được ăn rồi, còn ngồi lại sưởi. Ta có thể ăn nốt đi cho no". Nghĩ thế, cô yên tâm húp thêm một hớp nữa vào phần của cháu.

Cho đến khi người cháu mang gừng về thì bát cháo chỉ còn một tí nước ở dưới đáy. Cháu hỏi cô, cô không trả lời. Nhưng cháu cũng đoán được hết. Cháu ôm mặt khóc nức nở. Cháu giận cô, oán cô rồi rửa cô. Được một chốc, cháu bưng bát cháo lại chõng cô nằm, dí vào miệng cô và nói bằng một giọng chua cay.

Đó, còn ít nữa, hít nốt đi! Hit đi cô, hít cô...

Sáng hôm sau, mãi đến gần trưa vẫn chưa thấy cháu dậy, cô lại gần đưa tay sờ vào người cháu, thì ôi thôi người cháu đã lạnh toát từ bao giờ.

Từ đó trở đi, vào khoảng trời khuya, người ta nghe thấy có tiếng chim kêu não nùng trong không gian: "Hit cô! Hit cô!". Tiếng chim kêu một điệu đều đều như nhắc nhớ những ngày sống gian khổ của hai cô cháu."



Kể một câu chuyện em đã nghe hay đã đọc nói về quan hệ giữa con người với thiên nhiên.



Kể một câu chuyện em đã nghe hay đã đọc nói về quan hệ giữa con người với thiên nhiên.

Ai có dịp ghé qua Bình Định sẽ nhìn thấy hòn vọng phu trên đỉnh núi ở bên cửa biển Đề Gi thuộc huyện Phù Cát. Vì sao lại có hòn đá vọng phu đó, câu chuyện tôi kể các bạn nghe sẽ nói rõ điều đó. "Ngày xưa, có đôi vợ chồng nghèo sinh được hai mụn con: đứa lớn là trai, mười một tuổi, đứa bé là gái, lên sáu tuổi. Mỗi lần hai vợ chồng đi làm đồng hay đi đâu vắng, thường để hai con ở nhà, dặn anh trông nom em gái. Một hôm trước khi đi làm, người mẹ trao cho hai con một cây mía, bảo con lớn ở nhà chặt cho em ăn và đưa em đi chơi. Thường ngày mẹ vẫn nhắc: Con đừng làm em khóc, kẻo cha về đánh chết nghe không. Thằng anh đưa em ra sân cùng em chồng đá, bẻ cây làm nhà chơi với bạn bè quanh xóm. Chơi chán, anh đưa em vào nhà rồi tìm dao chặt mía. Không ngờ, khi nó vừa giơ dao lên chặt, lưỡi dao sút cán văng vào đầu em. Cô bé ngả quay ra bất tỉnh, máu đỏ lênh láng cả một vạt đất. Thấy thể thắng anh sợ hãi, nghĩ bụng:

-Tội ta to lắm. Cha về đánh chết mất! Thế rồi anh bỏ em nằm sông sượt ở giữa nhà mà trốn đi.

Cậu bé đi, đi mãi. Trên bước đường lưu lạc, cậu ở nhà này một ít lâu rồi bỏ đi đánh bạn với nhà khác. Trong hơn mười lăm năm) Cậu không biết mình đã đi những xứ nào, ăn cơm của bao nhiêu nhà. Cho đến lần cuối cùng, cậu làm con nuôi một gia đình đánh cá ở miền biển Bình Định. Nghề chài lưới giữ chân cậu ở hắn lại đây.

Ngày lại ngày nối nhau trôi qua. Rồi cậu kết duyên cùng một người đàn bà. Vợ cậu cũng thạo nghề đan lưới. Mỗi lúc thuyền của chồng về bãi, vợ nhận lấy phần cá của chồng, ra chợ bán. Sau hai năm có được một mụn con, hai vợ chồng cảm thấy sung sướng vô hạn.

Hôm ấy biển động, chồng nghỉ ở nhà vá lưới. Cơm trưa xong, vợ xóa tóc nhờ chồng bắt chấy, đứa con đi chập chững trước sân nhà, bốc cát chơi một mình. Thấy vợ có cái sẹo bằng đồng tiền ở trên tai bên phải, chống lấy làm ngạc nhiên vì bấy lâu mái tóc đen của vợ che kín cái sẹo, không một người nào biết, trong số đó có cả chồng. Anh liền hỏi về lai lịch chiếc sẹo, vợ vui miệng kể:

Ngày đó cách đây hơn hai mươi năm, tôi mới mấy tuổi đầu, đã biết gì đâu. Anh ruột tôi chặt mía. Chao ôi! Cái lưỡi dao tai hại. Tôi ngất đi. Sau này tôi mới biết, lúc đó hàng xóm đã tới cứu chữa, khi cha mẹ tôi về thì mới chạy tìm thấy tìm thuốc. May làm sao tôi vẫn còn sống để nhìn lại cha mẹ tôi. Nhưng tôi lại mất người anh ruột, vì anh tôi sợ quá bỏ trốn. Cha mẹ tôi tìm kiếm nhưng tuyệt không có tin tức gì. Cha mẹ tôi thương con buồn rầu quá thành ra mang bệnh, kế tiếp nhau qua đời. Về phần tôi, không có người nương tựa, lại bị người ta lập mưu cướp hết của cải và đem tôi đi bán cho thuyền buôn. Tôi không ở yên một nơi nào, nay đây mai đó, cuối cùng đến đây gặp anh.

Sau lưng người vợ, nét mặt của người chồng mỗi lúc một biến sắc khi biết là lấy nhầm phải em ruột. Lòng người chồng càng bị vò xé vì tin cha mẹ, tin quê quán do vợ nói ra. Nhưng chồng vẫn cố ngăn cảm xúc của mình, gói kín bí mật đau lòng đó lại không cho vợ biết.

Qua mấy ngày sau, sóng gió yên lặng. Nhưng lòng người đàn ông thì không thể nào yên lặng được nữa. Như thường lệ, anh lại chở lưới ra biển đánh cả. Nhưng lần này, một đi không bao giờ trở lại.

Người vợ ở nhà trông đợi chồng ngày một mỏi mòn. Tại sao sau khi đánh cá xong, giữa lúc đêm tối, mọi người đều cho thuyền trở về đất liền thì chồng mình lại giong buồm đi biệt. Mà chồng

mình lại là người chí thú làm ăn, rất thương con mến vợ. Thật là khó hiểu. Mỗi chiều, nàng lại bồng con trèo lên ngọn núi ở cửa biển, mắt đăm đăm nhìn về phương trời mù mịt.

Ba tuần trăng qua, rồi sáu... rồi chín tuần trăng. Tuy nước mắt bây giờ đã khô kiệt, nhưng người đàn bà vẫn không quên trèo lên núi trông chồng. Cái hình bóng ấy đối với dân làng thành ra quen thuộc. Về sau cả hai mẹ con đều hóa đá, trở thành hình bóng quen thuộc vĩnh viễn."

Câu chuyện tôi kể không chỉ giải thích sự ra đời của hòn vọng phu mà còn ca ngợi sự chung thủy của người phụ nữ, một tình cảm hết sức cao đẹp.



NHỮNG BÀI VĂN MẪU LỚP 5.


No comments:

Post a Comment

Post Bottom Ad

Pages