Em rất yêu ngôi nhà của mình bởi đó là tổ ấm, là hạnh phúc được sống trong tình yêu thương của ông bà, cha mẹ, anh chị em. Hãy tả lại ngôi nhà đó của em. - CÂU CHUYỆN TÌNH TÔI.

"Mỉm Cười Khi Người Hạnh Phúc"

Post Top Ad

Em rất yêu ngôi nhà của mình bởi đó là tổ ấm, là hạnh phúc được sống trong tình yêu thương của ông bà, cha mẹ, anh chị em. Hãy tả lại ngôi nhà đó của em.

Share This

Em rất yêu ngôi nhà của mình bởi đó là tổ ấm, là hạnh phúc được sống trong tình yêu thương của ông bà, cha mẹ, anh chị em. Hãy tả lại ngôi nhà đó của em.


BÀI LÀM VĂN MẪU HAY LỚP 5.

Không biết bố mẹ em đã xây cất ngôi nhà này được bao lâu rồi, em chỉ biết được rằng, em đã sinh ra và lớn lên trong ngôi nhà này cùng chị em, sống trong vòng tay âu yếm của bố mẹ từ nhỏ cho đến bây giờ

Đó là một ngôi nhà được xây cất theo phong cách hiện đại pha trộn sắc thái cổ kính. Ngôi nhà một lầu, tọa lạc trên một khu đất cao ráo thuộc quận Gò Vấp, gần sân bay Tân Sơn Nhất. Chiều ngang của ngôi nhà chừng bốn thước rưỡi, chiều dài độ hai mươi thước, lầu suốt, Mặc dù gia đình em chỉ có bốn người: Bố mẹ và hai chị em em. Bố nói: “Cất rộng như thế này là để phòng khi ông bà, chú bác, cậu dì và những người bạn thân quen đến chơi có chỗ nghỉ ngơi”.

Dáng dấp ngôi nhà vừa mang tính cổ kính vừa pha phong cách hiện đại nên rất hấp dẫn. Ai đến đây cũng khen ngôi nhà em đẹp và sáng sủa, vừa gọn lại vừa xinh, phù hợp với kiểu cấu trúc nhà cửa bây giờ.

Ở phía dưới gồm có bốn phòng: phòng khách, phòng ngủ, phòng ăn và một khoảng trống chừng ba mét làm bể nước và phơi quần áo. Bố mẹ em ngủ ở tầng trệt. Đến giữa nhà là một cái cầu thang đúc, rộng khoảng một thước dẫn lên lầu. Phía trên chia làm ba phòng và một sân thượng để những chậu kiểng quý. Mỗi chị em sinh hoạt, nghỉ ngơi một phòng. Còn một phòng nữa để trống dành cho khách. Nền nhà được lát bằng thứ gạch bông xuất khẩu của hãng “Đồng Tâm” nổi tiếng. Bố chọn màu trắng có văn hoa lát suốt từ ngoài vào trong. Màu sắc không cầu kì nhưng lại rất sáng. Hình như sự phản chiếu của màu gạch kết hợp với màu sơn xanh lơ của tường tạo nên cho không gian trong từng phòng cái cảm giác rộng, thoáng mát, thật dễ chịu.

Tại phòng khách có đặt tủ thờ ông bà tổ tiên cao khoảng ba thước, rộng một thước sáu mươi, mang dáng dấp một cái tủ kiếng hơn là tủ thờ Bố bảo: “Mình phải làm một cái gì đó mới hơn thế hệ các cụ ngày xưa. Không chạm trổ cầu kỳ, đơn giản hiện đại nhưng vẫn tôn nghiêm” . Bộ ghế sa lông bằng nệm mút màu nâu có văn hoa được đặt ngay giữa phòng khách trông rất lịch sự. Hàng ngày, mỗi khi học bài xong, em thường chạy xuống tầng trệt, lấy chổi lông gà quét nhẹ lên mặt ghế, rồi nhẹ nhàng gieo mình xuống mặt nệm thư giãn đầu óc thật là tuyệt vời.

Ngôi nhà của em là vậy đấy. Nó gắn bó với em như máu thịt. Đi đâu một vài ngày, dù thích thú bao nhiêu, em cũng luôn nghĩ về ngôi nhà của mình. Đó là tổ ấm là hạnh phúc của gia đình em.

Em rất yêu ngôi nhà của mình bởi đó là tổ ấm, là hạnh phúc được sống trong tình yêu thương của ông bà, cha mẹ, anh chị em. Hãy tả lại ngôi nhà đó của em.

Em rất yêu ngôi nhà của mình bởi đó là tổ ấm, là hạnh phúc được sống trong tình yêu thương của ông bà, cha mẹ, anh chị em. Hãy tả lại ngôi nhà đó của em.


Nằm khuất sau rặng dừa cao vút là ngôi nhà em đang ở thuộc địa phận ngoại ô thị xã. Ngôi nhà được bố em xây cất từ khi em mới bước vào lớp Một. Đó là một ngôi nhà tường xây theo kiểu mới thường thấy ở khu trung tâm thị xã hiện nay.
Trông xa xa, ngôi nhà như một hình hộp chữ nhật nằm trên một khu đất cao ráo, rợp bóng cây ăn quả. Nhà không rộng lắm nhưng gọn và đẹp mắt. Chiều ngang chừng năm mét, chiều dài độ hai chục, được chia làm bốn phòng. Bố bảo: Lúc nào có tiền bố sẽ lên lâu cho hai chị em học tập và sinh hoạt ở trên cho yên tĩnh. Còn bây giờ, mỗi chị em một phòng ở dưới.

Thoáng nhìn từ ngoài vào là những cột hàng ba được đúc bằng xi măng cốt thép kiên cố. Nền nhà, kể từ hàng ba trở đi, đều được lát bằng gạch bông của hãng “Đồng Tâm” nổi tiếng bóng loáng như những tấm đá mài hàng ngoại, in hình hoa văn kiểu cách. Cửa ra vào được làm bằng hai lớp. Phía trong là cửa kiếng màu nâu sẫm, phía ngoài là cửa sắt xếp. Mỗi lần mở ra khép vào rất nhẹ nhàng và tiện lợi.

Căn phòng thứ nhất đặt một chiếc tủ thờ được chạm trổ rất kỳ công. Bộ lư hương bằng đồng óng ánh màu vàng điệp như tôn thêm vẻ kính cần và trang nghiêm nơi thờ phụng ông bà, tổ tiên. Trước tủ thờ là bộ ghế sa lông bằng cẩm pha gỗ còn thơm mùi vẹc-ni bóng loáng, sờ vào mát lạnh cả tay. Phía bên trái là chiếc tủ li, nơi đặt chiếc tivi màu hiệu Sony mười chín inh. Đây chính là phòng tiếp khách của ba mẹ và cũng là chỗ tụ hội của gia đình em sau bữa cơm chiều.

Phòng cuối cùng là của ba mẹ, hai phòng giữa dành cho hai chị em, mỗi đưa một phòng vừa làm chỗ ngủ vừa là nơi học tập ở nhà. Cái “thế giới riêng biệt” ấy, em được làm chủ từ năm lên sáu. Sau những buổi đi học về hay những lúc xem xong chương trình “Bông hoa nhỏ”, em thường vào căn phòng mình ôn lại bài và chuẩn bị cho bài học ngày mai. Căn phòng thoáng mát có cửa sổ hướng về phía đông. Buổi sáng ngồi học ở trong phòng đón những tia nắng ban mai rọi sáng cả căn phòng, em cảm thấy khoan khoái và dễ chịu.

Trước sân nhà, hai hàng chậu kiểng lâu năm được bố đặt ngay hàng thẳng lối, đẹp không kém những chậu kiểng được chụp trong các tờ lịch bày bán ở các hiệu sách. Ai đến đây cũng đều tấm tắc khen các chậu kiểng vừa đẹp vừa quý. Lối nhỏ vào nhà được lát bằng những tấm đan kế tiếp nhau từ cổng đến hàng ba, chạy song song với hai hàng chè mạn hảo được cắt xén kỹ càng. Hai chị em lớn lên dưới mái ấm của ngôi nhà nhỏ nhỏ xinh xinh này với bao nhiêu kỉ niệm đẹp của tuổi ấu thơ. Hôm xem truyền hình trên làn sóng màn ảnh nhỏ, ngôi nhà được giới thiệu với khán giả xem đài về nếp sống sinh hoạt của một gia đình văn hóa mới, em la to lên:

Chị Hai! Nhà mình được lên truyền hình kìa!

Chị biết rồi! Hôm em đi học, các cô chú ở Đài hát thanh Truyền hình tỉnh đến đây quay hình và phỏng vấn bố mẹ đấy!

Sao chị không nói cho em biết?

Chị muốn đem đến cho cưng một niềm vui bất ngờ. Từ nay về sau, cưng cần phải ngoan hơn nữa, chăm học, chăm làm để bố mẹ vui lòng. Hai chị em mình phải ráng giúp bố mẹ, xứng đáng là những đứa con ngoan của một gia đình văn hóa mới.

Em rất yêu quý ngôi nhà của mình, nơi mà em được sống và lớn lên trong vòng tay âu yếm của bố mẹ và mái ấm gia đình với bao kỉ niệm êm đềm của tuổi thơ. Ngôi nhà và cuộc sống thân yêu của gia đình em là thế đấy. Em cảm thấy thật hạnh phúc.











No comments:

Post a Comment

Post Bottom Ad

Pages