Đề Bài Văn: Tả cảnh một buổi trưa hè ở quê em. - CÂU CHUYỆN TÌNH TÔI.

"Mỉm Cười Khi Người Hạnh Phúc"

Post Top Ad

Đề Bài Văn: Tả cảnh một buổi trưa hè ở quê em.

Share This

Đề Bài Văn: Tả cảnh một buổi trưa hè ở quê em.



Nói đến mùa hè thì ai cũng nghĩ đến những trưa hè nắng rát với những cảm giác thật khó chịu. Riêng em thì lại thích những buổi trưa hè nơi thôn quê. Trưa hè, những ánh nắng chói chang, gay gắt chiếu xuống nền gạch bỏng rát. Cây cối trong vườn lặng ngắt. Những tàu lá chuối héo khô rủ xuống trông thật rầu rĩ. Chỉ dưới những cây cao to, tán lá xòe rộng như xoài, mận, bưởi là còn chỗ bóng râm. Thi thoảng, những cơn gió hiếm hoi thổi qua khiến những vòm lá lay động, rì rào. Nhưng chỉ một lát sau, tất cả lại rơi vào im lặng. Trời nắng nóng, lũ chim dường như cũng biếng kêu. Mới buổi sáng thôi, chúng còn ríu rít luôn mồm mà giờ thì im tiếng. Bấy chìm sâu lách chách chuyển cành giờ cũng trốn biệt đi đâu mất. Chắc chúng rủ nhau trốn cái nắng nóng như thiêu như đốt của trưa hè. Chỉ còn tiếng ve vãn gióng lên từng hồi càng làm cho không khí thêm oi ả. Bầu trời như xanh hơn, trong hơn và cao vời vợi. Em thích nhất là những buổi trưa hè được nằm trên vòng đu đưa và nghe bà kể chuyện cổ tích rồi ngủ thiếp đi. Chỉ thương các cô các bác nông dân lại đội nắng ra đồng thu hoạch lúa.

Giữa cái nắng gay gắt của mùa hè em mới cảm nhận được hết nỗi vất vả, sự chịu thương chịu khó của những người làm ra hạt lúa, trái ngon. Vì thế em càng yêu quý và biết ơn họ!





















No comments:

Post a Comment

Post Bottom Ad

Pages