Đề bài văn: Kể lại những kỉ niệm mà em nhớ nhất về con vật gắn bó với gia đình em. - CÂU CHUYỆN TÌNH TÔI.

"Mỉm Cười Khi Người Hạnh Phúc"

Post Top Ad

Đề bài văn: Kể lại những kỉ niệm mà em nhớ nhất về con vật gắn bó với gia đình em.

Share This

Đề bài văn: Kể lại những kỉ niệm mà em nhớ nhất về con vật gắn bó với gia đình em.



Bài làm văn mẫu hay lớp 5 tham khảo.

Hôm nay cô giáo ra để làm văn. Cô yêu cầu em kể về kỉ niệm với một con vật nuôi mà em từng thân thiết. Không một chút đắn đo, em cầm bút kể về chú chó “Lúc", một con chó mà gia đình em ai cũng coi như một người thân.


Đề bài văn: Kể lại những kỉ niệm mà em nhớ nhất về con vật gắn bó với gia đình em.


“Lúc” là cách em gọi tắt tên của nó. Thật ra tên đầy đủ của nó là “Lucky". Ba em đặt cho nó cái tên đó vì ông tin vào câu dân gian truyền miệng; “Mèo vào nhà thì khó, chó vào nhà thì sang”. Số là thế này, một hôm, khi đứng trông hàng, anh Hải, người giúp việc cho ba em, thấy một con chó ngơ ngác chạy qua, vẻ mặt thất thần hoảng hốt. Anh bèn huýt gió gọi nó đứng lại. Ai ngờ nó vào nhà thật và nằm im phùn phục trước thềm. Anh lấy cơm cho nó ăn rồi vỗ về bảo nó nằm im đợi chủ đến tìm. Không ngờ, một ngày, rồi hai ngày trôi qua mà chẳng ai đi tìm nó cả. Thế là gia đình em nuôi luôn từ đó.

Phải nói Lucky không phải là chó quý mà chỉ là một con chó đẹp vậy thôi. Nó là chó Việt chính hiện. Nó mập tròn ú ụ. Cân để phải 20kg (Lần chích ngừa cho nó em đã có cân). Lông lại vàng óng ả nữa trông rất đáng yêu. Chỉ có điệu cái mõm dài và hàm răng nhe ra nhọn hoắt trông rất đáng sợ. Ấy thế nhưng Lúc lại rất hiền. Ai vuốt cũng được và gặp ai cu cậu cũng mừng Anh Hải thường trêu nó là chó hữu nghị và không tin tưởng chút nào vào việc giữ nhà của nó. Lúc đầu em cũng coi thường nó. Hay nói đúng hơn là em không ghét cũng không thương. Nhưng tới nhiều chuyện xảy ra khiến em phải thay đổi thái độ. Đó là mỗi khi em đi học về, nó nằm trước cửa, đợi em từ xa. Và khi em chưa thấy nó là nó đã nhìn thấy em rồi. Nó chạy xổ ra mừng em tíu tít. Lúc đó cái đuôi của nó cứ gọi là ngoáy tít, hai chân trước chỗm lên như thể muốn ôm choàng lấy em. Miệng thì khẽ rên ư ử. Đã thể ánh mắt lại đầy biểu cảm thiết tha, bảo sao em không cảm động. Cứ thế ngày lại qua ngày, em mến nó lúc nào không hay.

Em càng mến Lucky hơn khi một ngày kia nó lập công bắt chuột. Bạn có tin không khi chó mà biết bắt chuột như mèo. Nhưng là sự thật đấy. Số là cửa hàng nhà em đồ đạc rất nhiều nên lũ chuột thường hay Ẩn nấp. Má lại ghét mèo nên không chịu nuôi. Thế là lũ chuột hoành hành dữ dội. Một bữa nọ, Lúc đang nằm lim dim thì nghe tiếng rục rịch của lũ chuột đuổi nhau sau tủ kệ. Lúc vểnh tai lên, hai chân trước duỗi dài nghe ngóng. Thế rồi một anh "Ti” dửng mở chạy xẹt qua. Không chần chừ, Lúc vươn mình chôm tới. Anh "Tí” chới với bị Lúc ngoạm liền. Lúc cắn chặt, lắc lắc đầu ra chiều hí hửng đem lại khoe với ba em. Ba cầm xác chuột liệng vào thùng rác rối khen Lúc giỏi, Lúc tài. Từ đó như được khuyên khích Lúc càng ra tay diệt chuột và lập thêm nhiều chiến công hơn nữa.

Thấm thoắt vậy mà Lúc đã ở với gia đình em được bảy năm rồi. Biết bao kỉ niệm buồn vui của gia đình mà có Lúc cũng chia sẻ. Thậm chí anh hai em đi học xa nhà mất những bốn năm mà khi về Lúc vẫn mừng, vẫn nhớ. Do vậy, cả nhà em ai cũng yêu quý Lúc. Ba em thường nói với chúng em rằng nó không còn là một con chó nữa mà là một thành viên thân thiết của gia đình. Em mong chó Lúc sẽ sống thật lâu với gia đình em. Em sẽ chăm sóc nó như thể đó là em út của em vậy.




TUYỂN CHỌN VĂN MẪU HAY LỚP 5.



No comments:

Post a Comment

Post Bottom Ad

Pages