Đề bài văn: Em hãy kể lại kỉ niệm thời ấu thơ. - CÂU CHUYỆN TÌNH TÔI.

"Mỉm Cười Khi Người Hạnh Phúc"

Post Top Ad

Đề bài văn: Em hãy kể lại kỉ niệm thời ấu thơ.

Share This

Đề bài văn: Em hãy kể lại kỉ niệm thời ấu thơ.




Đề bài văn: Em hãy kể lại kỉ niệm thời ấu thơ.

Hôm nay, nhận được quả của Minh cô bạn cũ cùng học với em suốt thời gian tiểu học. Cầm món quả trên tay, những kỉ niệm cũ bỗng ùa về trong ký ức. Em còn nhớ em và Minh, cô bạn gái vừa xinh xắn, dễ thương lại học giỏi này đã quen nhau gần năm năm. Cứ mỗi giờ ra chơi hai chúng em lại đi cùng nhau trò chuyện ríu ra ríu rít. Tình bạn ấy của chúng em gắn bó thân thiết trong suốt những năm tháng qua đến mức em và Minh không một lần nào giận nhau. Ấy vậy mà chỉ vì một chuyện nhỏ thôi mà giữa chúng em đã từng xảy ra xích mích. Đó là năm học lớp 4, câu chuyện của em là thế này:

Tối hôm ấy là thứ hai nên em rất cẩn thận soạn bài vì sáng hôm sau sẽ có tiết kiểm tra văn lấy điểm của tháng. Em rất vui sướng vì mình đã chuẩn bị bài rất kỹ rồi nên đi nghỉ sớm. Sau khi xem phim xong em yên tâm ngủ một giấc ngon lành cho tới tận sáng. Em hồi hộp chờ đợi đến tiết văn mà lòng đầy lo lắng. Chẳng hiểu sao lại thế? Hôm qua em đã ôn bài rất kỹ rồi mà trong đầu bây giờ lại trống rỗng thế này. Càng nghĩ, càng lo càng khiến cho em bối rối hơn. Đồng hồ điểm tám giờ, tiết văn đã đến, cô giáo bắt đầu viết đề bài lên bảng, tay em cứ run lên cầm cập. Trông Minh tự tin khiến em thật ghen tị. Ngồi nghĩ mãi mà không ra em đành chịu điểm kém để lại bị mẹ mắng. Cứ nhìn bạn ngồi viết lia lịa mà phát ghen, lúng túng quá em đành giật áo Minh nói: “Minh ơi cho mình chép bài của cậu đi mà". Minh trả lời “Cậu tự làm bài của mình đi!". Em rất giận bạn và dành nghĩ được câu gì thì viết câu ấy vào. Lúc hết giờ cũng là lúc em làm xong bài, em thở phào nhẹ nhõm nhưng trong lòng vẫn tức Minh. Nếu bạn cho em chép bài thì mọi việc đã xong rồi còn đâu. Cuối cùng, hôm trả bài kiểm tra cũng đến, em chỉ được điểm bảy, còn Minh với điểm chín sáng chói trên trang vỡ trắng thơm mùi giấy mới. Em rất hối hận, nghĩ đi nghĩ lại thấy lý do bị điểm kém cũng chỉ tại mình mà ra. Em kể cho mẹ đầu đuôi sự việc và mẹ bảo em mai đến lớp phải xin lỗi bạn. Nhưng xin lỗi thế nào đây? Cả tối hôm đó em không sao ngủ được, cứ nằm trằn trọc suy nghĩ mãi. Hôm sau đến lớp em đã thấy Minh đang trực nhật. Nhẹ nhàng đến bên bạn, em bảo: “Minh à, cậu có giận mình không? Cho mình xin lỗi về câu chuyện hôm qua nhé!”. Minh chỉ mỉm cười gật đầu, thật đúng với tính cách thường ngày của bạn: dễ thương, ít nói, luôn hòa đồng với mọi người. Em biết Minh làm như vậy chỉ vì muốn giúp em, mong em tiến bộ trong học tập. Chuyện đó lại càng giúp tình bạn của chúng em thêm gần gũi, giúp chúng em thêm hiểu nhau hơn. Những lúc không hiểu bài em lại hỏi Minh. Nhờ có bạn mà môn văn của em đã tiến bộ lên rất nhiều. Tình bạn của chúng em thật là đẹp! Câu chuyện của chúng em là vậy đấy! Giờ đây dù đã xa Minh nhưng em mãi mãi không bao giờ quên một tình bạn đẹp đẽ, thắm thiết với bao kỉ niệm khó quên giữa hai chúng em.




No comments:

Post a Comment

Post Bottom Ad

Pages