Em Về Thôi Anh - Hạnh Phúc Đang Đợi. - CÂU CHUYỆN TÌNH TÔI.

"Mỉm Cười Khi Người Hạnh Phúc"

Post Top Ad

Em Về Thôi Anh - Hạnh Phúc Đang Đợi.

Share This




"Nếu không thể mang lại hạnh phúc cho người mình thương yêu, hãy để cho người mình thương yêu được hạnh phúc..."

"Những điều ở giữa chúng ta là gì? sau những ngày chia tay, phải chăng một tình yêu không thể nói, một vết thương lòng chưa lành. Một người còn nhớ, một người còn thương.

Sài Gòn vẫn còn đó bóng dáng người anh thương. Em vẫn ở đó trong ước nguyện của anh năm nào, vẫn là Sài Gòn, vẫn là em của năm xưa... Chẳng rời xa anh như lời em đã hứa. Và rồi Sài Gòn vẫn còn đó người thương em là Anh.

Em biết không? đã lâu rồi anh hay thức thật khuya, cứ suy nghĩ mãi về một điều đã cũ, về một người con gái đã xa, mà chẳng thể nào làm nó khác đi. Có một thời muốn quên đi những thật ra chẳng đành lòng, cứ loay hoay một nổi buồn, lòng lại nhớ em nhiều hơn.

Mỗi khi nhớ em, anh tìm về con phố nhỏ ngày xưa hay đợi em vào mỗi buổi chiều tan ca, đôi khi anh chẳng biết để làm gì? Nhưng anh hiểu rõ trái tim mình muốn gì, khi quay về góc phố ấy? Anh muốn gặp em, muốn tìm lại hơi ấm ngày xưa, anh đã đánh mất. Bao lần đến rồi bao lần rời đi trong âm thầm. Để rồi cảm giác đau nhói lòng ngực hiện lên...


Anh biết:
"Nếu không thể mang lại hạnh phúc cho người mình thương yêu, hãy để cho người mình thương yêu được hạnh phúc..."

Những ngày còn bên nhau anh chẳng mang lại cho em được nụ cười... Chỉ là nỗi đau trong em mà thôi. Người tệ bạc như Anh sao còn mong gặp lại em, sao còn muốn làm em thêm tổn thương... Đã ngăn bước anh lại, mỗi khi muốn đi về phía em, anh chỉ có thể đứng vừa đủ một khoảng cách, nhìn em từ xa. Trái tim sẽ đau, nhưng đó lựa chọn tốt nhất cho chúng ta lúc này. Tuy trong lòng chẳng bao giờ muốn như thế...

Mấy hôm rồi trời Sài Gòn trở lạnh, anh lại nhớ hơi ấm đôi bàn tay dịu dàng của em, nắm tay anh, tình cảm em từng dành cho anh ngày trước. Thời tiết Tuy có hơi lạnh, những chẳng thể lạnh bằng lòng người. Bước qua bao con phố đông vui, vậy mà lòng chẳng thể vui hơn, khi thấy người nắm tay người ngược xuôi.

Anh nhớ...!
(Nhớ cái cảm giác ấm áp lần đâu đi ăn khuya "cơm tấm" bên hẻm gần nhà em.
Hộp cơm lần đầu em mua cho anh "cơm tấm".
Em còn hỏi: " Có ngon không Anh?"
Một buổi chiều anh nhắn tin hỏi em?
Em ăn cơm chưa..?
Hôm nay nhà ăn gì?
Có nấu cơm không?
Em: Đang ăn mỳ tôm đó Anh!
Anh: Nhà Không nấu cơm ah!
Em: Không? Hôm nay Ba em đi làm về có mua Heo quay cho cả nhà ăn, nhưng em không thích ăn?
Từ đó trong anh luôn nghĩ rằng em không thích...để nhớ không bao làm em buồn. Em lại rất thích một món... Anh đã từng mua rồi.)

Tuy là những điều bình thường, giản dị nhưng với anh mãi là điều đẹp đẽ, anh từng có. Dù biết rằng rồi chúng ta sẽ thành những người lạ trong đời nhau.

"Kỷ niệm đôi khi là nỗi đau, những cũng là niềm vui khi nhớ về một người..."


Khi Sài Gòn chuyển mùa đông, cũng là lúc mùa xuân bắt đầu, lại một mùa xuân nữa anh xa em, khoảng cách dài thêm một đoạn đường đời. Chắc có lẽ chẳng còn đi bên cạnh nhau nữa. Thời gian vô tình trôi qua năm tháng tuổi trẻ, người vô tình đi qua những ngày tháng đợi chờ. 



Thôi em về đây...!
Em buông tay anh nhé!
Đừng buồn...!
Đừng xót xa...!
Ngày tháng chẳng thể bên nhau..!
Em về...!
Em không đợi anh nữa...!
Hạnh phúc đang chờ em...!


Vâng!
Em ngày sau hãy cứ sống thật tốt em nhé!
Dù người tin hay không?
Tôi vẫn Thương Người.



(Lonale59.com - Bố Khả Hân)

No comments:

Post a Comment

Post Bottom Ad

Pages