Bài Văn: Ở gia đình em hay gia đình bạn em có nuôi một con chó tinh khôn, biết thực hiện một số công việc mà con. người sai bảo. Hãy tả lại con chó đó cho mọi người đều biết. - CÂU CHUYỆN TÌNH TÔI.

"Mỉm Cười Khi Người Hạnh Phúc"

Post Top Ad

Bài Văn: Ở gia đình em hay gia đình bạn em có nuôi một con chó tinh khôn, biết thực hiện một số công việc mà con. người sai bảo. Hãy tả lại con chó đó cho mọi người đều biết.

Share This

Những Bài Văn Mẫu Lớp 5.



Tuyển chọn những bài văn hay nhất dành cho học sinh lớp 5 tham khảo.



Bài Văn: Ở gia đình em hay gia đình bạn em có nuôi một con chó tinh khôn, biết thực hiện một số công việc mà con. người sai bảo. Hãy tả lại con chó đó cho mọi người đều biết.


BÀI LÀM VĂN MẪU HAY NHẤT.

Bài Văn: Ở gia đình em hay gia đình bạn em có nuôi một con chó tinh khôn, biết thực hiện một số công việc mà con. người sai bảo. Hãy tả lại con chó đó cho mọi người đều biết.

Từ trước đến nay, gia đình em đã nuôi khá nhiều chú chó nhưng Mực là một con chó khôn ngoan và hiền lành hơn cả. Nó sống với gia đình em đến nay đã gần hai cái Tết.

Ngoài cái ức trắng mịn, toàn thân Mực đen như hắc ỉn. Đây cũng là lí do mà mọi người gọi nó là Mực. Nó nặng khoảng chừng mười lăm ký, thân hình to cao; có lẽ đến tầm ngực em. Đầu chú to gần bằng trái bưởi cỡ lớn. Hai tai lúc nào cũng cụp về phía trước. Mỗi khi nghe ngóng điều gì hai cái tai ấy cứ dựng đứng lên. Nó có thể phát hiện được tiếng chân người lạ hay quen từ tít đằng xa. Đôi mắt to tròn màu nâu sẫm. Chiếc mũi lúc nào cũng ươn ướt. Mấy sợi ria mép lún phùn cùng mấy cái râu khôn dưới cằm đen cứng, trông Mực thật oai vệ. Mõm chủ to và dài, mỗi khi chủ ngáp để lộ những chiếc răng nhọn hoắt trông đến rợn người. Cái lưỡi màu hồng nhạt thế ra ngoài mỗi khi chủ đi từ ngoài nắng về. Những lúc nghỉ ngơi Mực thường dùng lưỡi vuốt ve bộ lông bóng mượt của mình.

Mực rất khôn ngoan, hiểu được ý chủ. Bố bão năm thì nó năm, bảo ngồi dậy thì chủ chống hai chân trước lên, ngọ nguậy cái đầu, còn cái đuôi thì ngoắt qua ngoắt lại như một cái chổi lông. Mỗi lần khách đến chơi, chú thường sủa lên vài tiếng báo cho chủ nhà biết. Khách lạ, chú đứng ngang ngay ở cửa, mắt gườm gườm nhìn khách, lại còn nhân cái bộ mặt xấu xí để lòi hai cái răng nanh trông đến khiếp, nhưng tuyệt nhiên không bao giờ cắn ai. Còn khách quen thì chủ vẫy đuôi rối rít, có lúc còn nhảy hai chân trước lên như có ý bắt tay vui mừng chào khách. Đặc biệt, mỗi lúc em đi học về, vừa mới dựng xe ở trước cổng đã thấy chú từ trong bậc của phóng ra, cái đuôi dài xù lông ngoắt lia lịa. Miệng phát ra những tiếng ư ữ, ánh mắt long lanh nhìn em không chớp. Rồi chú cọ cọ cải mõm ướt vào đùi em, tay em, hai chân trước co lên, cào cào trên không. Những lúc như thế, em chỉ biết xoa xoa vào đầu nó, và cầm chân trước rung rung vài cái rồi khẽ nói: “Cám ơn Mực! Nào, ta cùng vào”. Nó lon ton chạy theo em từ ngõ vào đến nhà mới quay trở lại bậc cửa nằm trông nhà.

Tối đến Mực thường nằm ngủ ở bậc thềm ngoài hiên, để canh chừng kẻ trộm. Không biết trong suốt cả một đêm dài đằng đắng như thế nó có ngủ được chút nào không. Bất kì một tiếng động nào chú cũng đều phát hiện được cả. Có lần, tên trộm vừa mới lên vào định rinh đi một chậu kiểng quý ở trước sân nhà. Mực từ bậc cửa phóng ra sủa mấy tiếng. Thấy động, tên trộm vội lùi dần ra cửa. Mực biết là kẻ gian, liên gù lên một tiếng rồi xông thẳng vào tên trộm, xén gọn một miếng quần làm cho kẻ gian một phen khiếp vía.

Mực khôn ngoan và lanh lợi nên cả nhà em ai cũng quỷ nó. Mỗi lần có gì ngon em đều dành cho Mực một ít. Mực cũng rất yêu quý em.



No comments:

Post a Comment

Post Bottom Ad

Pages