Bài Văn: Mẹ là hình ảnh đẹp nhất trên đời. Bằng tình yêu và lòng kính trọng của mình, em hãy viết một bài văn tả về mẹ của mình cho các bạn trong lớp cùng biết. - CÂU CHUYỆN TÌNH TÔI.

"Mỉm Cười Khi Người Hạnh Phúc"

Post Top Ad

Bài Văn: Mẹ là hình ảnh đẹp nhất trên đời. Bằng tình yêu và lòng kính trọng của mình, em hãy viết một bài văn tả về mẹ của mình cho các bạn trong lớp cùng biết.

Share This

BÀI VĂN MẪU LỚP 5 TẢ VỀ MẸ.


Bài văn mẫu chọn lọc tả về Mẹ, người mà em yêu thương nhất. Hy vọng với bài văn mẫu hay này sẽ giúp ích rất nhiều cho các bạn trong quá trình thực hành viết một bài văn.


Bài Văn: Mẹ là hình ảnh đẹp nhất trên đời. Bằng tình yêu và lòng kính trọng của mình, em hãy viết một bài văn tả về mẹ của mình cho các bạn trong lớp cùng biết.


BÀI LÀM VĂN HAY LỚP 5.

Bài Văn: Mẹ là hình ảnh đẹp nhất trên đời. Bằng tình yêu và lòng kính trọng của mình, em hãy viết một bài văn tả về mẹ của mình cho các bạn trong lớp cùng biết.

Như bao trẻ thơ khác, tôi cũng có một gia đình. Một gia đình luôn luôn tràn trề hạnh phúc. Trong ngôi nhà ấy luôn vọng ra những tiếng cười hồn nhiên, trong sáng, những lời hát ru ngọt ngào tình cảm. Và cũng ở ngôi nhà ấy, tôi và em tôi được sống cùng bố mẹ. Mẹ tôi là người mẹ tuyệt vời nhất.

Năm nay, mẹ đã ngoài ba mươi, nhưng ở cái tuổi ấy, mẹ vẫn còn đẹp, còn duyên dáng. Mẹ không cao như các cô người mẫu, dáng mẹ vừa và cân đối. Thường ngày, mẹ hay mặc chiếc quần âu và chiếc áo sơ mi ngắn tay kẻ ô để đi chợ hay đưa bé Thảo đi học. Còn những giờ lên lớp mẹ mặc những chiếc áo dài thật mềm mại và duyên dáng. Những chiếc áo màu mây, màu ngọc bích, màu cá vàng, màu tím cà, tím Huế... làm cho mẹ trẻ ra đến mười tuổi. Mái tóc đen buông xõa đến ngang lưng rất hợp với khuôn mặt trái xoan của mẹ. Đôi mắt bồ câu long lanh luôn chan chứa một tình yêu thương vô hạn. Đặc biệt nụ cười của mẹ tươi như đóa hồng nở buổi sớm mai, để lộ hàm răng trắng đều như hạt bắp. Các cô trong trường mẹ thường trêu mẹ “có một nụ cười chết người và làn da trắng mịn đến mê hồn”. Mẹ có một gương mặt khả ái, nhân hậu. Mỗi lần ngồi bên mẹ, tôi thường mân mê bàn tay của mẹ. Năm ngón tay thon dài như tháp bút, mềm mại và mỏng mảnh không khác gì ngón tay của các cô gái mười tám đôi mươi. Bàn tay trắng trẻo xinh xinh ấy đã chăm sóc dìu dắt chị em tôi trong một tình thương bao la không bờ bến. Có lần bố tôi hỏi nửa đùa nửa thật. “Sao em không làm nghề khác mà chọn nghề giáo?” Mẹ mỉm cười rồi nhìn thẳng vào bố nói vỏn vẹn có một câu: “Bởi vì em yêu nghề giáo, yêu anh và yêu hai đứa con của em”. Quả thật vậy, mẹ rất yêu nghề, tận tâm với nghề và rất thương yêu chồng con. Trong quan hệ với mọi người mẹ cư xử rất đúng mực, mẹ biết giữ thái độ trong giao tiếp. Đối với đồng nghiệp mẹ sống chan hòa, trung thực và có phần khiêm tốn. Mẹ luôn học hỏi những kinh nghiệm hay của các thầy, các cô đi trước và luôn tỏ ra độ lượng bao dung với các thầy cô trẻ. Chính vì vậy mà các thầy cô trong trường đều rất quý mến mẹ. Đối với con cái, mẹ rất yêu thương và ân cần chăm sóc. Khi tôi hay bé Thảo lên cơn sốt, mẹ cứ ngồi thao thức, hết sờ tay lên trán, lại phe phẩy chiếc quạt nan, thay khăn đắp trán. Đến lúc tỉnh dậy, tôi vẫn thấy mẹ đang ngồi bên cạnh. Còn đối với bố tôi, mẹ quan tâm nhiều lắm. Có những lần bố tôi về trễ, chả thiết ăn uống lao vào giường đi ngủ. Mẹ tôi bưng cơm vào, đỡ bố dậy, năn nỉ bố ăn. Ông bà tôi đã già, ở cái tuổi như đèn treo trước gió, ông bà vẫn luôn tự an ủi mình vì có một người con hiếu thảo như mẹ. Quả thật vậy, mẹ rất quan tâm đến ông bà, cố gắng đền đáp phần nào công sức nuôi dạy của ông bà ngoại. Từ nhỏ, bố tôi hay đi công tác xa nhà, vì vậy Chị em tôi do một tay mẹ nuôi nấng chăm sóc.

Từng ngày, từng giờ, chúng tôi sống trong sự ân cần chăm sóc của mẹ. Mẹ đối với chị em tôi là tất cả.



No comments:

Post a Comment

Post Bottom Ad

Pages