Bài Văn: Kể chuyện về một lần em được đi thăm cảnh đẹp ở địa phương em hoặc ở nơi khác. - CÂU CHUYỆN TÌNH TÔI.

"Mỉm Cười Khi Người Hạnh Phúc"

Post Top Ad

Bài Văn: Kể chuyện về một lần em được đi thăm cảnh đẹp ở địa phương em hoặc ở nơi khác.

Share This

Bài Văn: Kể chuyện về một lần em được đi thăm cảnh đẹp ở địa phương em hoặc ở nơi khác.



Bài Văn: Kể chuyện về một lần em được đi thăm cảnh đẹp ở địa phương em hoặc ở nơi khác.


Chưa bao giờ em đi xa như lần ấy. Đó là chuyến tham quan du lịch tại thành phố Đà Lạt do cơ quan bố tổ chức vào dịp hè năm ngoái… Em và bé Mi được bố mẹ cho đi theo. Một chuyến du lịch lí thú mà chẳng bao giờ em quên được.

Xe khởi hành từ lúc ba giờ sáng cho kịp chuyến phà nhất. Cứ tưởng xe mình đến bến phà sớm hơn cả, không ngờ đã có mấy chiếc đậu ở đằng trước. Ngoài bến, hành khách đi lại khá đông đúc. Bố cầm tay em dẫn lên phà, còn mẹ bế Mi đang ngủ đi lên trước. Phà nổ máy sang sông rất đúng giờ. Gần bốn mươi phút sau phà mới cập bến.

Ngồi trên xe, em nghĩ là mình sẽ không bao giờ ngủ được bởi tiếng động cơ nghe cứ ù ù cả lỗ tai, thỉnh thoảng đường bị ổ gà hay lượn sóng nửa, thế mà chỉ hơn một tiếng đồng hồ sau, em đã thiếp đi lúc nào không biết. Mãi đến lúc xe bắt đầu bò lên dốc, bé Mi lay gọi, em mới bừng tỉnh đây: “Chi Hai coi kìa! Cây cối nhiều và tốt ghê. Ai trồng thế chị Hai?”, “Chả ai trồng cả, rừng núi đấy Mi a! Như thế này, gọi là rừng núi, hiểu chưa?”. Giải thích cho bé xong, em quay sang hỏi bố: “Khoảng mấy giờ mình đến Đà Lạt hở bố?”, “Hai tiếng nữa con ạ!”, “Lâu thế kia à!”.

Nhìn phía trước, con đường nhựa tí tẹo vắt lên, lượn xuống trông như một đường chỉ ngoằn ngoèo kẻ trên tấm bản đồ. Bây giờ, em mới thực sự hiểu được khái niệm “đồi núi” mà trước đây trong giờ từ ngữ có đã giải thích: Rừng cây bạt ngàn ngút cả tầm mắt. Trên các ngọn núi cao, những dải mây trắng vắt ngang như một tấm lụa trắng, nổi bật trên màu xanh thăm của lá rừng. Xe đã đến địa phận của thành phố. Điểm tham quan đầu tiên mà bác tài đỗ xe lại nằm ngay trên con đường đi vào thành phố: Thác Preen. Ôi! Thác-Preen đây rồi! Đẹp quá! Giống hệt như trong tivi mà em đã từng được thấy trong chương trình “Dự báo thời tiết”. Nước từ trên cao đổ xuống hồ thành một đường cầu vồng trắng xóa. Hơi nước bốc lên lành lạnh như tiết trời có gió mùa đông bắc. Bé Mi ngắm mải dòng thác không chán. Bố dẫn cả ba mẹ con bước đi lên một chiếc cầu nối dạo một vòng quanh hồ. Khi đi qua chỗ thác đổ, Mi sợ quá, níu lấy tay bố không muốn bước tiếp. Bố bảo: “Con đừng sợ, thác nó đổ vượt qua đầu mình, con cứ tự nhiên mà đi!”

Đến chỗ tránh nắng, bố gọi thợ chụp hình, bấm cho mỗi chị em hai kiểu, cả nhà một kiểu. Lúc này, các cô chú trong đoàn ai cũng chụp một số kiểu làm kỉ niệm. Sau đó, đoàn rời thác Preen lên xe vào thành phố. Đến nhà nghỉ Công đoàn đúng mười một giờ trưa. Cả đoàn xuống xe tạm nghỉ ở hành lang chờ bác trưởng đoàn liên hệ phòng nghỉ.

Nhà nghỉ Công đoàn năm trên một quả đồi thoai thoải cạnh hồ Xuân Hương. Đứng ở đây có thể quan sát khá đầy đủ phong cảnh chung của thành phố Đà Lạt thành phố du lịch nổi tiếng thơ mộng, hấp dẫn khách thập phương trong và ngoài nước. Những ngôi nhà, những vi la, khách sạn... không có cái nào giống cái nào, đa dạng, phong phú với nhiều kiểu cách cấu trúc rất độc đáo. Có những biệt thự năm cheo leo bên những sườn đồi hoặc phơi mình trên những đồi cao lộng gió bốn mùa. Trước đây, vua chúa hoặc những kẻ có quyền thế dưới chế độ cũ đã từng vung vãi không biết bao nhiêu tiền bạc, biến thành phố này trở thành giang sơn riêng của mình, dùng để ăn chơi, nghỉ mát cho gia đình, dòng họ chúng.

Như kế hoạch đã định, chiều hôm ấy, xe đưa đoàn đến tham quan “Thung lũng tình yêu”. Đứng trên đôi cao nhìn xuống thung lũng, em có cảm giác như mình đã bắt gặp cảnh này đâu đó trong một truyện cổ xa xưa của nước mình. Chẳng khác gì một “ bồng lai tiên cảnh” Một tiếng đồng hồ sau, xe lại đưa đoàn đến với “Đồi thông hai mộ” “Hồ Than Thở ”’ trữ tình. Ở đó có “Đồi Ái Ân” và xung quanh là một rừng thông bạt ngàn suốt đêm ngày vi vu cùng gió núi sương ngàn. Cảnh thơ mộng đến thế mà sao có cái tên âu sầu, buồn bã như vậy.

Đứng trên “Đồi Ái Ân” ai cũng muốn ghi lại một kỉ niệm đẹp, nên các thợ chụp hình liên tục bấm máy. Em và bé Mi cũng được bố mẹ cho chụp hai pô. Bé nói: “Hình em sẽ đẹp hơn hình chị đấy! Nghe chú thợ chụp hình nói: Cười lên! Tươi lên nào, em cười tươi lắm đó!” Nó nhí nhảnh như một con chim, lại đòi cưỡi ngựa đi dạo nữa. Ngồi trên mình ngựa bé xinh như một con búp bê.

Qua ngày thứ hai, xe lại đưa đoàn đến với “Đồi Cù”, với thác Cam Li, nhà Toàn quyền, dinh thự Bảo Đại... Mỗi nơi đều có một vẻ đẹp riêng, một sự mới lạ, hấp dẫn khách tham quan du lịch.

Tạm biệt thành phố Đà Lạt trong một cảm giác lâng làng, một trạng thái luyến tiếc… Ôi, một chuyến tham quan du lịch đầy hấp dẫn và thú vị! Rối đây, em sẽ có bao nhiêu là chuyện để kể cho các bạn trong lớp cùng nghe về cảnh vật, con người… của xứ Cao nguyên đẹp và thơ mộng này.



VĂN MẪU KỂ CHUYỆN LỚP 5.





















No comments:

Post a Comment

Post Bottom Ad

Pages