Bài Văn: Em Hãy Kể Lại Một Việc Tốt Mà Em Hay Bạn Em Đã Làm. - CÂU CHUYỆN TÌNH TÔI.

"Mỉm Cười Khi Người Hạnh Phúc"

Post Top Ad

Bài Văn: Em Hãy Kể Lại Một Việc Tốt Mà Em Hay Bạn Em Đã Làm.

Share This

TẬP LÀM VĂN MẪU LỚP 5.


Bài Văn: Em Hãy Kể Lại Một Việc Tốt Mà Em Hay Bạn Em Đã Làm.


BÀI LÀM VĂN MẪU HAY LỚP 5.

Bài Văn: Em Hãy Kể Lại Một Việc Tốt Mà Em Hay Bạn Em Đã Làm.

Em đã từng được nghe, được nhắc nhở cứu giúp những người già, trẻ em, những người lang thang cơ nhỡ nghèo khổ là những việc mang tính đạo lí làm người, thể hiện tình yêu thương giữa con người với con người.

Thực hiện lời dạy của cha ông, trong cuộc sống em cũng đã từng tham gia cùng các bạn làm nhiều việc có ích cho mọi người, như có lần em đã dẫn một ông cụ qua đường (ông cụ đó lại bị lòa) hoặc đưa một em bé năm tuổi bị lạc về nhà... Nhưng có một việc, tự đáy lòng mình em cảm thấy có ý nghĩa hơn cả.

Tối hôm ấy, mẹ dẫn em ra cửa hàng bán đồ chơi để mua cho em một món quà mà em hằng ao ước, có được phần thưởng đó là do kết quả của quá trình cố gắng học tập của em. Từ lâu em vẫn thích chiếc ô tô điện tử có bộ điều khiển cầm tay. Mấy tháng trước, thấy bạn Việt có chiếc xe ấy do ba bạn đi nước ngoài mua về, Việt đưa ra ngoài công viên chơi, em mê lắm. Kia rồi, chiếc xe điện tử có bộ điều khiển tự động nằm trong cái tủ kiếng cạnh chiếc xe tăng và tàu thủy ở ngăn thứ hai đây rồi! Chiếc cần ăng-ten được kéo cao lên để thu sóng, mạ bạc sáng loáng như thu hút hết cả tâm trí em. Chị bán hàng thấy em chăm chú vào chiếc xe điện tử. Chị nói: “Hàng ngoại đấy em ạ! Cửa hàng nhập được một lô ba trăm chiếc. Giờ chỉ còn ba chiếc. Nếu em thích thì mua đi. Ngày mai là hết đấy!”. “Vâng!“ Chị chờ em một chút!”. Bỗng! Một ông lão ghé sát người em, chìa ra cái nón rách. Em quay lại nhìn.

Trông ông lão tiều tụy quá! Chiếc áo mà ông mặc đã rách toạc ở vai. Còn sau lưng thì đến hai, ba miếng vá. Mặt ông nhăn nheo đen sạm. Hết nhìn ông lão rồi lại nhìn chiếc xe trong tủ. Ông lão vẫn đứng đó, cái nón rách vẫn chìa ra. Thấy em có vẻ lưỡng lự. Chị bán hàng lại giục: “Sao em bé! Chị lấy cho em xem thử nhé. Thích thì lấy, chứ chị không bắt phải mua đâu mà em ngại”.

Mẹ bỗng chạm vào người em, đâu mẹ hơi cúi xuống. Cặp mắt mẹ nhìn chăm chăm vào ông lão. Rồi đột nhiên. Thấy mẹ lấy chiếc khăn mùi soa, chấm nhẹ lên mặt. Em cảm thấy mẹ như muốn nói với em điều gì đó. Em quay lại nói nhỏ với mẹ: “Con không mua xe nữa! Con cho ông lão tiền mẹ nhé!” Mẹ em khẽ gật đâu. Em bỏ tất cả tiền vào nón ông già. Ông lão thều thào cảm ơn rồi cúi đầu chào hai mẹ con em. Nhìn cái lưng công của ông thất thểu bước đi mà em thương ông quá!

Trên đường về, mẹ khen em ngoan. Mẹ còn nói; “Con giống tính ông ngoại con như đúc!” Cả hai mẹ con đều vui. Mẹ còn hứa: “Thế nào mẹ cũng mua cho con chiếc xe đó!”



NHỮNG BÀI VĂN HAY LỚP 5.


No comments:

Post a Comment

Post Bottom Ad

Pages