Bài Văn: Em hãy kể lại cảnh sum họp của gia đình em (hoặc gia đình quen biết) nơi em sinh sống hàng ngày vào một buổi tối. - CÂU CHUYỆN TÌNH TÔI.

"Mỉm Cười Khi Người Hạnh Phúc"

Post Top Ad

Bài Văn: Em hãy kể lại cảnh sum họp của gia đình em (hoặc gia đình quen biết) nơi em sinh sống hàng ngày vào một buổi tối.

Share This

Bài Văn: Em hãy kể lại cảnh sum họp của gia đình em (hoặc gia đình quen biết) nơi em sinh sống hàng ngày vào một buổi tối.



Bài Văn: Em hãy kể lại cảnh sum họp của gia đình em (hoặc gia đình quen biết) nơi em sinh sống hàng ngày vào một buổi tối.

Hình ảnh của buổi tối thứ bảy tuần trước như một đoạn phim ngắn hiện rõ lên mồn một trong kí ức tôi. Đó là một buổi tối thật vui vẻ và cũng thật là đầm ấm. Sau bữa cơm chiều, em giúp mẹ dọn dẹp bàn ăn, rửa chén bát xong rồi lên phòng khách dùng la séc và xem truyền hình cùng cả nhà. Bé Mi đã năm tuổi rồi, nhí nhảnh như một con chim sáo hót liên thiêng.

-Bố ơi, bố dùng tăm nhé!

-Con mời bố uống nước. Chị Hai vừa mới pha lúc nảy, ngon lắm bố à!

Thứ hai, bố cho Mi đi thành phố với bố nhé! Lâu lắm rồi, bố chả cho con đi đâu cả!

- Con nhỏ này, để cho bố uống nước. Nói gì mà nói lắm thế!

Em nói với bố chớ bộ em nói với chị à! Mẹ ơi! Mẹ cho Con đi thành phố với bố nhé! Con mua quà về cho mẹ!

Bữa khác đi con. Lần này, bồ đi những hai tuần kia mà. Bỏ học hai tuần, mất hai phiếu bé ngoan, cuối năm không được lĩnh thưởng như chị Hai, không được vào lớp Một, thua bé Như con chú Hai là bố mẹ buồn lắm đó!

Nghe mẹ nói vậy, về mặt hớn hở và nhí nhánh của nó lúc này biến mất. Nó xụ mặt xuống có vẻ buồn buồn. Chắc nó cũng đang suy nghĩ... Thấy vậy bố nói:

Đừng buồn nữa con, dịp khác bố sẽ đưa cả ba mẹ con đi chơi luôn thể.

Hay quá! Bố cho con với Mi đi Đầm Sen và hồ Kỳ Hòa nữa nghe bố?

Đầm Sen và hồ Kỳ Hòa ở đâu chị Hai?

Ở thành phố đó cưng. Ráng học ngoan rồi chị em mình cùng đi với mẹ nữa. Cả nhà mới vui chứ!

Nó thích quá, chạy lại, sà vào lòng bố, hí hửng như con cún con, bắt bố phải hứa với nó. Bố ra điều kiện, học kì một cả hai chị em phải lĩnh thưởng bố mới cho đi. Bây giờ nó mới trở lại vẻ mặt hớn hở như trước, huyên thuyên đủ thứ chuyện trong tuần cho bố nghe: Chuyện trường, chuyện lớp, chuyện bé Như con chủ Hai cùng cơ quan với bố trên tỉnh. Tuấn rồi bé Như không ngoan, thua nó một phiếu bé ngoan. Rồi như sực nhớ ra một chuyện quan trọng. Nó kể cho bố nghe tối thứ ba vừa rồi mẹ bị cảm, chị Hai nấu nước xông, nó lấy thuốc, xoa đầu cho mẹ như thế nào… Kể vanh vách không sót một chi tiết nào. Bố xoa đầu nó rồi nói:

Cả hai chị em như thế là ngoan lắm! Bố yên tâm vì biết các con đã có ý thức giúp đỡ mẹ. Thôi, con lại ngồi với mẹ xem chương trình “bông hoa nhỏ” để bố nói chuyện với chị Hai một chút!

Vừa xem ti vi, bố vừa hỏi chuyện học hành của tôi.

Con vẫn đi học thêm đều đặn đấy chứ? Gắng lên con a! Đây là năm cuối cùng của bậc tiểu học. Mấy năm qua, con đã học lớp chọn. Bố đã bàn với mẹ con rồi. Mi đã lớn, năm tới, em con học lớp Một, mẹ con sẽ kèm cặp cho nó. Còn con, bố sẽ đưa con lên tỉnh học. Bước đầu làm quen với cuộc sống tự lập, sau này còn phải học lên đại học nữa. Con thấy thế nào?

Con nhớ mẹ và em lắm!

Ừ, chỉ thời gian đầu thôi, sau sẽ quen dần. Vậy nghe con! Giờ thì con đưa tập học Anh Văn cho bố xem!

Em chạy về góc học tập của mình, đưa tập Anh Văn cho bố. Nhìn bố chăm chú vào quyền tập, lâu lâu thấy bố gật đầu có vẻ hài lòng. Rồi bố quay sang mẹ nói gì mà tôi không rõ. Chỉ thấy cả mẹ và bố đều cười thích thú.

Ôi! Một buổi tối vui vẻ và đầm ấm biết bao nhiêu! Ngày kia, bố đã đi rồi! “Bố ơi, xong việc, bố lại về với hai chị em con nhé! Chúng con yêu bố lắm! Và cả mẹ nữa đấy!” Thế rồi, giấc ngủ lại đến với tôi lúc nào không biết nữa.



100 Bài Văn Mẫu Hay Lớp 5.

No comments:

Post a Comment

Post Bottom Ad

Pages