Bài Văn: Em có dịp quan sát một cánh đồng lúa chín vào buổi ban mai, hãy tả lại cảnh ấy và nêu cảm xúc của mình. - CÂU CHUYỆN TÌNH TÔI.

"Mỉm Cười Khi Người Hạnh Phúc"

Post Top Ad

Bài Văn: Em có dịp quan sát một cánh đồng lúa chín vào buổi ban mai, hãy tả lại cảnh ấy và nêu cảm xúc của mình.

Share This

Bài Văn: Em có dịp quan sát một cánh đồng lúa chín vào buổi ban mai, hãy tả lại cảnh ấy và nêu cảm xúc của mình.



Bài Văn: Em có dịp quan sát một cánh đồng lúa chín vào buổi ban mai, hãy tả lại cảnh ấy và nêu cảm xúc của mình.

Hôm nay, mấy anh chị trường Trung học rủ nhau ra ngoại thành chơi. Họ hẹn nhau đi thật sớm để có thể ngắm cánh đồng vào mùa lúa chín rộ trước lúc mặt trời lên. Tôi được anh tôi đưa đi theo.

Ra khỏi nội thành, khi xe còn chạy giữa những dãy nhà che khuất tầm nhìn, trong làn gió se se lạnh của buổi sớm, không khí đã thoang thoảng một mùi thơm lạ lùng, không giống cái không khí quen thuộc đầy mùi dầu, mùi khói nồng khét của đường phố chúng tôi. Một bạn của anh tôi, vốn ở miệt vườn miền Tây lên theo gia đình đã mấy năm nay, thốt lên:

Trời! Thơm quá! Đúng là mùi lúa chín!

Trước tầm nhìn của chúng tôi, cánh đồng ngoại thành trải ra mênh mông, im lìm như còn tận hưởng giấc ngủ thanh bình của buổi sớm. Chúng tôi lặng lẽ dừng xe, ngồi xuống vệ đường. Trong làn ánh sáng còn mờ mờ trắng trắng, tôi chưa phân biệt được hình dáng chi tiết của cánh đồng, chỉ thấy một mặt phẳng với những gợn sóng nhỏ. Những làn gió nhẹ thoảng đưa, cả cánh đồng xào xạc một âm thanh dịu nhẹ. Thỉnh. thoảng, một con chim nhỏ bay vụt lên từ một thửa ruộng nào đó. Có lẽ đó là con chim mãi ăn đã ngủ lại qua đêm trong các bụi lúa. Những tia sáng đầu tiên của ánh bình minh phớt nhẹ đây đó trên những thửa ruộng còn chìm trong một màn sương bàng bạc. Tuy vậy, tôi cũng đã nhận ra những gợn sóng màu vàng vàng đuổi nhau trên cái biển lúa tưởng như vô tận kia do những làn gió nhẹ tạo ra, làm cho cánh đồng như đang chuyển động. Những con chim đêm bay vù ra khỏi những đám lúa, chao liêng trên không trung chào đón một ngày nắng đẹp.

Mặt trời lên hằn trên các rặng cây xanh ở ngoại thành, tòa ánh nắng chói chang xuống biển lúa, biến màu vàng sậm của cánh đồng thành màu vàng tươi roi rói. Tôi bước xuống bờ ruộng, cầm trong tay một bông lúa nặng hạt, chín đều, bỗng tôi liên tưởng đến câu ca dao trong một bài học.

“Công lênh chẳng quản bao lâu
Ngày nay nước bạc, ngày sau cơm vàng”. 

Trời mỗi lúc một nắng hơn, gió cũng thổi mạnh hơn. Cả cánh đồng như rung lên bởi những đợt sóng lúa đang thi nhau chạy “tiếp sức”. Ờ đằng kia, một đoàn người chừng dăm bảy cô chú, tay liềm tay hái dàn thành một hàng ngang đang thu hoạch. Cạnh đấy là một chiếc máy tuốt lúa màu xanh đang ầm ầm nhả khói và phun mạnh từng luống những cọng rơm ra thành một đống lớn. Có lẽ đây là thửa ruộng đầu tiên được gặt hái. Chừng vài ngày nữa thôi có thể cánh đồng sẽ bắt đầu vào vụ thu hoạch, lúc đó ắt sẽ tấp nập rộn ràng lắm.

Từ trên bụi tre cuối nẻo rìa làng vọng lại tiếng mấy con chim cu gáy như gần, như xa, thoảng trong hương thơm mỗi lúc một ngạt ngào, thứ hương gợi nhớ những bếp lửa và nồi cơm ngon vừa chín tới. Đoàn xe chúng tôi nổ máy, trở lại nội thành, thả lại đằng sau những làn khói xanh nhạt, mờ dần, tan biển giữa khoảng không. Nhưng trong tôi, hương vị của đồng nội, của hương lúa chín, mãi mãi không tan biến và dường như chúng đang đọng lại, đọng lại một kỉ niệm đẹp về một buổi sáng mai hồng được ngắm biển lúa vàng ven thành nội quê hương tôi.





No comments:

Post a Comment

Post Bottom Ad

Pages