NẾU ANH VÀ EM...! - CÂU CHUYỆN TÌNH TÔI.

"Mỉm Cười Khi Người Hạnh Phúc"

Post Top Ad

NẾU ANH VÀ EM...!

Share This
Nếu anh biết…em yêu nhiều đến thế
Thì khi xưa anh không để mất em

Sẽ gần em để em tựa mái đầu

Và khẽ nói…làm dâu nhà anh nhé


Sẽ âu yếm rồi đưa tay vuốt nhẹ
Hương tóc thơm…màu hạt dẻ anh yêu

Vòng tay ôm người con gái dáng kiều

Hôn nồng ấm trao điều em ao ước.
.............................................





Đôi lúc Anh muốn giữa chúng mình là hai người xa lạ nhau chưa từng quen biết, chưa từng thuộc về nhau trong những ngày tháng đã qua.

Như thế, Anh có thể làm một người vô tư, không quan tâm đến những nỗi đau mà em mang theo những ngày qua như thế nào. 

Vì giờ Anh chỉ có thể đứng nhìn em từ xa, đằng sau lưng, chẳng thể kéo em lại ôm vào lòng. 


Nếu Anh và em là hai người xa lạ, Anh sẽ không thấy đau vì những nỗi buồn em có.

Nếu anh và em là hai người xa lạ, Anh đã không làm em buồn, không làm em đau... 

Nếu Anh và em là hai người xa lạ, mỗi ngày Anh điều có thể nghe em nói, nhìn em cười rạng rỡ biết chừng nào.

Nếu Anh và em là hai người xa lạ, chắc giờ em đã khác, không phải vì anh mà uổng phí những ngày đẹp.

Làm sao để có thể an ủi, vỗ về em, trở thành điểm tựa cho em, khi mà Anh đến làm bạn hay người dưng còn không thể...đành lòng.

Anh mãi chỉ là chiếc bóng, bên em của những ngày phía trước. Dành sự quan tâm đến em cũng chẳng có cách gì bày tỏ, để có thể nói với em.

Những hôm thức thật khuya, cảm giác nhớ em đến nghẹn ngào, chỉ muốn nhắn hỏi thăm em một câu...những dòng tin nhắn cứ soạn mãi mà chẳng bao giờ dám bấm gửi đi. Chỉ sợ làm phiền đến em, chỉ sợ em đau lòng...đành thôi. Anh chỉ là chiếc bóng âm thầm quan tâm đến một người.


Người thương có biết...!



No comments:

Post a Comment

Post Bottom Ad

Pages