Kỷ Niệm Mang Tên Em. - CÂU CHUYỆN TÌNH TÔI.

"Mỉm Cười Khi Người Hạnh Phúc"

Post Top Ad

Kỷ Niệm Mang Tên Em.

Share This

*****

Anh phải làm sao cho vơi nỗi nhớ?
Mỗi chiều buông chân bỡ ngỡ lối về
Hai đứa mình ở cách biệt sơn khê
Trái tim lạnh thèm vai kề nức nở
Anh phải làm sao cho vơi nỗi nhớ?
Đêm thị thành, phố rực rỡ đèn giăng
Chỉ mình Anh với góc nhỏ bâng khuâng
Mơ em đến….lâng lâng hòa nhịp thở
Anh phải làm sao cho vơi nỗi nhớ?
Tơ trong lòng sao khó gỡ vấn vương
Anh mong chờ ngày ta bước chung đường
Để yêu thương hạnh phúc mỗi ngày
(Anh phải làm sao..?)



Hôm nay!
Đi trên đường, bỗng thấy người ta bán dừa nước dọc hai bên đường nhiều lắm...lòng cứ bâng khuâng nhớ về em. Lại nhớ kỷ niệm cũ..! Từng cảm giác một cứ ùa về, khiến trái tim nghẹn ngào. Môi khẽ cười, lòng thầm cảm ơn ngày tháng ấy, cảm ơn em từng là nụ cười của Anh.  
Cô gái lần đầu hẹn hò, đã mua tặng anh ăn thử dừa nước miền Tây, đó cũng là lần duy nhất anh được thưởng thức món lạ này. Dù thấy người ta bán nhiều nhưng chẳng buồn ghé mua. Chở em chạy dọc theo con đường dài, hỏi em nhiều về miền Tây, về cây dừa nước ra làm sao...! Đó hẳn nhiên là kỷ niệm đẹp, kỷ niệm mang tên em.
Anh chưa từng quên một khoảnh khắc nào của thời gian ấy, từng chi tiết dù là nhỏ nhất. Anh luôn trân trọng và gìn giữ, những điều đẹp nhất về em. 

Kỷ Niệm Mang Tên Em.

Em biết không? 
Anh chẳng biết từ khi nào, Quê hương miền Tây luôn gần gũi và thân thương với Anh. Anh luôn dành một tình cảm rất đặc biệt cho miền quê ấy. Những câu hò vọng cổ ngọt ngào da diết...trên dòng sông mênh mông.
Chắc từ nhỏ Anh xem nhiều bộ phim về cảnh sông nước miền Tây, đã in sâu trong Anh những tình cảm thân thiết. Hồi đó Anh mê xem phim: " Cánh đồng hoang, Võ thị Sáu, Đất rừng phương nam, Đồng tháp Mười..." Xem không biết bao nhiêu lần mà vẫn như chưa từng được xem. Giờ Anh xem những phóng sự về miền sông nước ấy, anh lại nhớ đến em.
Anh vẫn mong một ngày nào đó xách ba lô lên vai đi lang thang, cho hết cái miền Tây thương nhớ trong Anh. Đó chắc có lẽ cũng chỉ là suy nghĩ trong Anh, bởi anh chẳng thể thực hiện được niềm vui đó nữa..! 
Anh thèm được nhìn ngắm những con sông dài, những cách đồng lúa xanh trải dài đến chân trời. (Cánh đồng lúa xanh bạt ngàn, giống như tấm hình em chụp, em đứng giữa cánh đồng đội chiếc mũ trắng mà em từng gửi cho anh xem). Anh muốn được khám phá những cánh rừng U Minh... Muốn một lần thử đi qua cây cầu khỉ...được ngắm những bông hoa sen đẹp nhất buổi sáng mai...được nhìn thấy hoa điên điển trổ bông, được một lần ngồi trên chiếc xuồng ba lá trôi theo con nước lớn, nước ròng...?
Nếu đi với em thì đó là giấc mơ ngọt ngào nhất...Anh từng mơ! Về miền Tây sông nước quê hương em. 

Kỷ Niệm Mang Tên Em.


Anh về miền Tây đường quê nghe tiếng ai hò
Sông nước lăn tăn buồn trôi theo ánh trăng non
Cầu tre chiều quê cùng em ngắm hoàng hôn
Buồn hắt buồn hiu mênh mông ngó đất trời
Anh về miền Tây tìm em đã lỡ chuyến đò
Câu nói yêu thương giờ em quên hết sao em
Đò đưa lòng tôi giờ xa bến tình yêu
Chiều ngắm hoàng hôn bây giờ hiu quạnh mình anh.
Đường về miền Tây thui thủi anh về
Về miền Tây em đã qua cầu
Đành lòng sao như nhánh lục bình
Trôi mãi phương trời mà quên điệu lý thương nhau

(Cs: Quốc Đại)





(Bố Khả Hân_Lonale59.com)

No comments:

Post a Comment

Post Bottom Ad

Pages