Phương Pháp Làm Văn Tự Sự Và Miêu Tả 7. - CÂU CHUYỆN TÌNH TÔI.

"Mỉm Cười Khi Người Hạnh Phúc"

Post Top Ad

Phương Pháp Làm Văn Tự Sự Và Miêu Tả 7.








BÀI LÀM VĂN MẪU.

Trong gia đình em, bố mẹ phải đi làm ăn xa, bà là người gần gũi với em nhất. Bà chăm sóc em từ bé. Những câu hát ru hò bà dành cho em thật ngọt ngào, sâu lắng.

Bà đã ngoài bảy mươi tuổi nhưng còn khỏe khoắn, mái tóc bạc phơ vì bươn chải với thời gian. Khuôn mặt đẹp lão, đầy đặn. Vầng trán cao đã có nhiều nếp nhăn. Em nghĩ rằng mỗi nếp nhăn trên gương mặt bà là một chuỗi ngày dài vất vả. Đôi mắt bà không còn tinh anh như trước nữa nhưng đôi mắt ấy thật dịu hiền, trìu mến. Đôi mắt đầy lòng yêu thương, nhân ái.

Lưng bà hơi còng nhưng bà đi lại còn nhanh nhẹn. Đáng chú ý nhất là đôi tay khéo léo của bà. Đôi tay ấy đã chai sạn vì đã làm quá nhiều việc. Bố mẹ thường căn dặn em không được để bà làm bất cứ việc gì, bà làm nhiều rồi, để cho bà nghỉ. Nhưng bà đâu thích nghỉ ngơi. Bà thường nhặt rau, quét nhà, cho gà ăn, thu dọn đồ dùng cho ngăn nắp. Có bà, ngôi nhà em ấm áp hẳn lên.

Những ngày thơ ấu, em được sống trong tình thương bao la của bà. Bà bao giờ cũng yêu quý em, bà chăm sóc em thật chu đáo. Bà lo cho em từng miếng ăn, giấc ngủ. Bằng những lời hát ru êm ái, những câu chuyện cổ tích li kì, bà đã đưa em vào giấc ngủ say nồng. Bà yêu thương tất cả mọi người, hay giúp đỡ những người nghèo khó. Bà mong em học giỏi, thành tài. Bà hay dạy em cách làm người, bà khuyên em phải biết “Đối nhân xử thế”, vâng lời thầy cô, thương yêu bè bạn. Bà thường hay lấy những câu chuyện đời thường để giáo dục em.

Bà em là như vậy đó. Bà đã truyền thêm sức mạnh cho em để vững bước đi lên, tấm lòng đôn hậu của bà đã sưởi ấm tâm hôn em. Gia đình em ai cũng yêu quý bà, làm theo những điều bà mong muốn. Em vẫn thường quấn quýt bên bà, lúc quét nhà, nhặt rau, nấu cơm, múc nước. Em nguyện chăm ngoan, học giỏi để bà được vui lòng.

No comments:

Post a Comment

Post Bottom Ad

Pages