Phương Pháp Làm Văn Biểu Cảm Và Nghị Luận 7. - CÂU CHUYỆN TÌNH TÔI.

"Mỉm Cười Khi Người Hạnh Phúc"

Post Top Ad

Phương Pháp Làm Văn Biểu Cảm Và Nghị Luận 7.

Share This
Phương Pháp Làm Văn Biểu Cảm Và Nghị Luận 7.





Bài làm văn mẫu.

Vì nhà có hai cậu con trai nên ba mẹ mua cho đồ chơi toàn là ô tô, xe tăng, máy bay... Em rất thích và xem chúng như những người bạn thân thiết của mình.

Em còn nhớ cảm giác sung sướng vô bờ khi đón từ tay mẹ hộp đồ chơi khá lớn. Thôi thì đủ các loại ô tô: xe du lịch, xe khách, xe tải, xe ben, xe cứu hỏa... trông giống y như thật. Xe du lịch nhỏ nhất màu trắng sữa; xe buýt dài và khá lớn màu xanh dương; xe tải, xe ben màu nâu, cần cẩu màu cam; xe tăng màu lá cây; xe cứu hỏa màu đỏ... tất cả được bày ra nền nhà, trông mới vui mắt làm sao!

Em và cu Bi thay nhau đóng vai tài xế. Hai anh em tưởng tượng ra đủ mọi hoàn cảnh khác nhau. Cu Bi lái xe du lịch đến sát bên em, cất giọng mời mọc: Anh Hai ơi! Mời anh lên xe! Xe đời mới vừa êm vừa mát! Em chờ anh ra Vũng Tàu tắm biển nghen!

Rồi nó nhấn còi “miệng” tin tin vang nhà. Chiếc xe chạy băng băng. Cu Bin thích thú cười khanh khách. Đến lượt em lái cần cẩu. Các “kiện” hàng là những khối hình bằng nhựa, bằng cao su để cu Bin tập lắp ghép. Hàng được cột cẩn thận rồi móc vào chiếc thép ở đầu cần cẩu. Em nhấn nút công tắc, cần cấu tử từ nhấc kiện hàng lên cao, đặt vào thùng xe tải... Cứ thế, hai anh em mải mê chơi không biết chán.

Hấp dẫn nhất là trò lái tàu hỏa. Đoàn tàu gồm một đầu máy và chín toa nối với nhau. Trên đầu máy cầm một lá cờ đỏ sao vàng, hai bên gắn huy hiệu của ngành đường sắt Việt Nam. Chiếc ống khói khá lớn nhô cao trên nóc tàu. Trước tay lái, trường tàu trong bộ đồng phục đang chăm chú nhìn về phía trước.

Tàu chạy bằng pin trên đường ray lắp sẵn. Chiều chiều, em rủ cu Bin cùng chơi. Tu tu tu… xình xịch... xình xịch... Đoàn tàu cất lên tiếng còi lanh lãnh chào tạm biệt sân ga để bắt đầu cuộc hành trình từ thành phố Hồ Chí Minh ra thủ đô Hà Nội.

Em rất thích nghe tiếng còi tàu vì nó gợi trí tưởng tượng của em về những vùng đất lạ suốt chiều dài Tổ quốc. Em như được nhìn tân mắt phong cảnh tuyệt với hai bên đường: rừng núi ngút ngàn, biển cả bao la, những cánh đồng trải dài tới tận chân trời... Đất nước mình quá đẹp như tranh.

Năm nay em đã là học sinh lớp 7. Thời gian chơi tuy ít dần đi nhưng em vẫn không quên những đồ chơi thân thuộc. Ngày ngày nhìn thấy chúng, em thường có cảm giác thân thương như được gặp lại bạn bè của tuổi thơ yêu dấu!

No comments:

Post a Comment

Post Bottom Ad

Pages