Một Ngày Mưa. - CÂU CHUYỆN TÌNH TÔI.

"Mỉm Cười Khi Người Hạnh Phúc"

Post Top Ad

Một Ngày Mưa.

Share This


Một hôm Bà hỏi Anh: Sài Gòn có gì vui, mà sao con không về?

Hẳn là Sài Gòn đẹp lắm, mới níu kéo được trái tim nhỏ của người lữ khách phương xa. Sài Gòn đẹp lắm, ở đó có những khung cảnh mộng mơ, những tòa nhà cao chọc trời, đường xá tấp nập rực rỡ ánh đèn nhiều màu sắc...! Sài Gòn chẳng thiếu gì ở cõi đời này.

Sài Gòn chỉ thiếu mỗi tình thương.
Điều đặc biệt có lẽ bà không biết:" Sài Gòn có Em."






Mưa hay nắng!

Hôm nay trời có mưa không em?
Sao ướt đẫm trong lòng.
Hôm nay trời có nắng không em?
Sao nước mắt chưa khô dòng lệ cũ.



Quên hay nhớ!

Sao phải là ngày hôm nay ta quên nhau,
Khi vẫn còn nhớ nhau rất nhiều.
Sao phải quên nhau, khi trái tim còn bao đắng cay.
Sao không nhớ nhau đợi cho đến ngày bình yên.
Ta lại về bên nhau để quên rồi nhớ.



Cõi mơ...! 




Có những lúc trái tim cứ đau mãi về những ngày đã cũ, dù biết nó đã xa mãi về nơi nào... Bất chợt ta gặp lại hình bóng cũ, trái tim lại đau.
Thôi, đừng đau nữa, đừng tổn thương nữa. Rồi một ngày ta sẽ đi về nơi mà lòng ta thấy bình yên nhất. Nơi ấy có những cơn gió nhẹ thổi qua, nơi ấy ấm áp tự ngàn thu...về với lòng đất mẹ, bên bờ suối có con sông nhỏ chảy qua.




Cha và Con

Vì lỡ tay làm rơi chiếc điện thoại, người con trai phải hứng chịu 5 cái tát của người cha. Đau đớn chỉ biết ngồi thừ lừ bất động, không một tiếng gào khóc...cảm giác khó chịu dâng lên...

Đôi khi lại thấy người ta quý cái điện thoại hơn đứa con mình. Tôi ngồi đó mãi ngắm cảm xúc của người cha sau khi đánh con mình..! 
Thôi bỏ đi...! Chuyện vô tình nhìn thấy vậy mà cứ nghĩ mãi...
Nói chung là nhiều chuyện...!




Cuộc sống có gì vui mà phải buồn.
Cuộc sống có gì buồn mà phải vui.
Đôi khi đơn giản cho đời thanh thản.
Cứ vui cứ buồn để buồn để vui.



Hôm qua


Hôm qua sau khi viết về con, tối tôi ngủ lại nằm mơ dẫn con đi dạo vòng quanh, cái cảm giác được nắm tay bé con thật hạnh phúc. Lâu rồi mới mơ giấc mơ đẹp.


Trống rỗng.

Những hôm đầu óc cứ trống rỗng, chẳng viết nổi một điều gì về em, dòng ký ức đan xen, chạy ngược chạy xuôi, hết mãnh vỡ này đến mảnh vỡ khác. Chẳng biết phải bắt đầu từ đâu...! Đến tiếng còi xe giữa đường cũng làm mình phát điên, khó chịu với chính mình, biết là hôm đó tôi đang chán, chỉ muốn thế giới dịu dàng là em.
Một ngày dài mệt mỏi với xã hội ngoài kia đầy những điều thị phi...anh chỉ muốn thế giới bình yên là em. Được ngả đầu tựa vai kể em nghe, hôm nay ngoài kia họ đã đổi xử với anh như thế nào?
Thế giới của anh là em mà sao xa xôi vậy...?



Bóng đêm lặng nhìn..!

Ở một góc của bóng đêm, tôi nhìn theo bóng em đi về, từ từ rời xa tầm mắt nhìn. Ở góc của bóng đêm lặng thin đó, em chẳng thể nào thấy tôi, một người đang dõi theo em.




Em đã ngủ chưa!
Ngay lúc này anh muốn được hỏi em như thế? 
Đã bao đêm rồi anh chẳng thể nào chìm vào giấc ngủ thật ngon lành, nỗi nhớ em làm anh thao thức giữa đêm khuya.
Em hãy ngủ ngon nhé!


(Bố Khả Hân_Lonale59.com)

No comments:

Post a Comment

Post Bottom Ad

Pages