Bạn Đắt Giá Bao Nhiêu. - CÂU CHUYỆN TÌNH TÔI.

"Mỉm Cười Khi Người Hạnh Phúc"

Post Top Ad

Bạn Đắt Giá Bao Nhiêu.

Share This
Bạn Đắt Giá Bao Nhiêu.

"Các cô gái thân mến, mong rằng sự trưởng thành của chúng ta không phải đến từ sự thương tổn. 
Không cần trở thành một cô gái được tất cả mọi người yêu quý, những nhất định phải trở thành một cô gái mà chính mình yêu thích."





Bạn đắt giá bao nhiêu? Câu trả lời này do chính bạn quyết định, chính bạn "định giá”. 

Hơn bốn mươi câu chuyện trong Sách Bạn đắt giá bao nhiêu xoay quanh các chủ đề tình yêu, hôn nhân, gia đình, sự nghiệp… đến từ chính cuộc sống của tác giả và những người xung quanh, vừa thực tế lại vừa gợi mở, dễ dàng giúp chúng ta liên hệ với tình huống của chính mình. Với những câu chuyện đó, Vãn Tình hi vọng có thể giúp các cô gái thoát khỏi tình cảnh khó khăn, tìm lại bản ngã, sống cuộc đời theo cách mà mình mong muốn. 

Đọc cuốn sách Bạn đắt giá bao nhiêu này, đôi khi bạn nên dùng lại và thành thực với bản thân, liệu bạn có đang là phiên-bản-mà-ban-yêu-thích-nhất, phiên-bản-bạn-mong-muốn-trở-thành. Hãy thử trả lời các câu hỏi: Sự thỏa hiệp có làm bạn hạnh phúc hay không? Bạn có đang có cố gắng lấy lòng tất cả mọi người ? Bạn có dám thay đổi?... 

Và quan trọng nhất: Bạn đắt giá bao nhiêu

“Khi chúng ta đủ xuất sắc và thông tuệ, chúng ta sẽ có được một trái tim thông thái và một đôi mắt trong trẻo, nhìn thấu thực tại và sự khắc nghiệt của thế gian, phân biệt được mọi thị phi sai đúng, nhưng vẫn sống tự tin và nhiệt tình. Hi vọng chúng ta đều sẽ trở thành một cô gái như vậy...” Vãn Tình.

Mỗi lần viết tới chữ “Hết”, tôi đều thấy hụt hẫng đến khó hiểu, cảm giác ấy cũng giống như phải chia tay với người thân yêu nhất của mình. Sự cảm tính này hoàn toàn khác với về lý tính và tỉnh táo của cuốn sách này, thế nên mỗi người chúng ta đều là những bản thể phức tạp và đa diện. 

Cuốn sách Bạn đắt giá bao nhiêu này có tổng cộng 43 chương, có thể xem như là chút tâm đắc và cảm nhận từ cuộc sống thực tế của tôi. Nếu có thể giúp bạn hiểu thêm được điều gì đó, tôi đã cực kỳ thấy vui vẻ và hạnh phúc. 

Tôi thường nhận được nhiều lời nhắn của độc giả, họ cảm ơn tôi vì các bài viết của tôi đã giúp họ được dẫn dắt và ngộ ra nhiều điều. Nhưng thực ra tôi lại muốn cảm ơn mọi người, nếu không có sự ủng hộ và yêu thích của các bạn, có lẽ tôi không thể đi tới ngày hôm nay. Từ năm 2010 tới giờ, sáng tác đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của tôi, tôi nghĩ tôi sẽ sáng tác cả đời, bởi vì tôi thực sự quá yêu thích công việc viết lách. 

Dù là trong cuộc sống hay là trên mạng, tôi cũng gặp quá nhiều cô gái không hạnh phúc, tôi luôn nghĩ mọi chuyện lẽ ra không nên như vậy, khó khăn lắm chúng ta mới có mặt trên thế gian này, sao lại đề bản thân sống không hạnh phúc như vậy? Tôi mong mỗi cô gái đều tự nhủ: “Tôi là một cô gái tuyệt vời, tôi xứng đáng có cuộc sống tuyệt vời hơn, tìm được nửa kia xứng đáng với tôi." Tôi mong mỏi cô gái đều có tư tưởng này: ”Việc tôi có thể lấy ai được quyết định bởi tôi là người thế nào. Để xứng đáng với cuộc sống tốt đẹp hơn, tôi sẽ cố gắng hoàn thiện chính mình." Khi chúng ta dù xuất sắc và thông tuệ, chúng ta sẽ có được một trái tim thông thái và một đôi mắt trong trẻo, nhìn thấu thực tại và sự khắc nghiệt của thế gian, phân biệt được mọi thị phi sai đúng, nhưng vẫn sống tự tin và nhiệt tình. Một cô gái như vậy chắc chắn sẽ khiến người đời thán phục. 

Hi vọng chúng ta đều sẽ trở thành một cô gái như vậy. 

Trích: "Bạn Đắt Giá Bao Nhiêu."

Nghèo Quá Lâu Là Lỗi Của Bạn.
(Trích: "Bạn Đắt Giá Bao Nhiêu.")


Bạn Đắt Giá Bao Nhiêu.
Chồng tôi gọi điện nói rằng phải tiếp khách nên không về nhà ăn cơm, tôi vội hẹn bạn thân đi ăn hải sản. Giờ đang là đầu mùa hè, tìm một nơi thoáng đãng ngoài trời ăn hải sản nướng tươi ngon, hương vị đó tuyệt hơn ăn ở nhà hàng năm sao rất nhiều. 

Vừa ngồi xuống, bạn thân đã liếc mắt ra hiệu với tôi, tôi nhìn theo ánh mắt của cô ấy thì thấy một đôi nam nữ đang nhỏ giọng tranh cãi. 

Chàng trai nói: “Anh xin em cho anh thêm một cơ hội, đừng chia tay được không?” 

Cô gái tỏ vẻ mất kiên nhẫn: "Em đã cho anh rất nhiều cơ hội rồi, năm nay em đã ba mươi tuổi, em không đợi được nữa, bọn mình chia tay đi!" 

Chàng trai đau khổ cầu xin, thái độ rất đau thương nhưng cô gái không hề động lòng, khuôn mặt hờ hững lạnh nhạt. 

Bạn thân vụng trộm nói với tôi: "Xưa toàn thấy phụ nữ cuồng si đàn ông phụ lòng, giờ lại là đàn ông níu kéo phụ nữ tuyệt tình.” 

Tôi ra hiệu bảo cô ấy nghe tiếp, chàng trai vẫn tiếp tục cầu xin, cô gái vẫn không hề động lòng. 

Rốt cuộc chàng trai mất hết kiên nhẫn, hét lên: “Rốt cuộc em có yêu anh không? Anh chỉ xin em một cơ hội thôi, em lại vội đi lấy chồng giàu thế ư? Nếu anh giàu thì em có làm vậy không? Phụ nữ bây giờ toàn người thực dụng thế à? Vậy tình cảm của chúng ta là gì, là gì hả!” 

Các vị khách khác ồ ạt quay đầu nhìn cô gái kia với ánh mắt khiển trách, nhưng cô ấy chẳng chịu yếu thế: “Tôi đã biết anh nghèo ngay từ đầu, nếu ham tiền thì tôi đã chẳng bao giờ yêu anh. Tôi yêu anh mười năm, chúng ta cũng tốt nghiệp bảy năm rồi, trong bảy năm qua tôi cho anh bao nhiều cơ hội nhưng kết quả thế nào? Bây giờ đến tiền thuê nhà chúng ta cũng sắp không trả nổi nữa, tôi không thấy chúng ta có tương lai. Dù anh nói thế nào thì lần này tôi cũng muốn chia tay." 

Cô gái ấy nói xong thì đứng dậy đi thẳng, chàng trai kia cầm chai bia trên bàn căm phẫn đập xuống đất: “Tại sao? Tại sao? Không lẽ người nghèo thì không có quyền được yêu?“ 

Những người khác bắt đầu xi xào bàn tán, tôi và bạn thân cũng không ngoại lệ. Tôi cứ tưởng rằng bạn thân sẽ thông cảm cho chàng trai này, ngờ đâu cô ấy lại nhìn theo bóng lưng khuất dần của cô gái kia: "Xin chúc mừng, cuối cùng cô ấy cũng có một quyết định chính xác là bỏ quách thằng cha nghèo mạt rệp này đi." 

Tôi tức giận lườm cô ấy: “Cậu không thông cảm cho người ta à?" Bạn thân tôi hừ lạnh: “Thông cảm gì chứ? Vậy cũng phải xem người đó thế nào, tớ không bao giờ thông cảm cho một kẻ nghèo mạt rệp." 

Tôi cười, cốc đầu cô ấy: “Tích khẩu đức đi người ơi, trên đời lúc nào chẳng có người giàu người nghèo, đừng mắng người ta nghèo mạt rệp nữa.“ 

Bạn thân vẫn không chịu nhường: ”Cậu không nghe thấy à? Hai người họ đã tốt nghiệp bảy năm rồi, mà đến tiền thuê nhà cũng sắp không trả nổi. Một người đàn ông chỉ cần nghiêm túc một chút, chăm chỉ một chút, chú tâm một chút, thì trong bảy năm đã tích cóp đủ tiền mua một căn nhà nhỏ từ lâu rồi. Tới giờ anh ta vẫn nghèo kiết xác thì đây không còn là vấn đề nghèo hay không nữa, mà là thái độ với cuộc sống, thậm chí là vấn đề nhân phẩm, mới dẫn đến việc bây giờ anh ta còn là một kẻ vô tích sự, đến bạn gái cũng rời xa anh ta. Người đáng thương ắt có điểm đáng trách, trước đây thấy người khác nghèo, tớ cũng sẽ thông cảm, nhưng tớ dần nhận ra, người ta nghèo không phải tại số, mà tại chính bản thân người đó." 

Tôi không khỏi gật đầu, bạn thân nói rất có lý. 

"Hầu hết người nghèo đều lấy cha mẹ, lấy xuất thân của mình ra để bạo biện. Xuất thân của mỗi người không giống nhau, nên điểm xuất phát của mỗi người cũng khác nhau, sự khác biệt này tồn tại một cách khách quan. Nhưng nếu không cần cực kỳ giàu có, chỉ cần đủ ăn đủ mặc thì cố gắng một chút là làm được thôi. Bảy năm là quá đủ để một người đàn ông đứng vững trong xã hội, thậm chí có thành tựu nhất định. Nghèo thì phải cố gắng thay đổi hiện trạng, phải ra sức tìm cơ hội, phải vững vàng đi từng bước. Trước ba mươi tuổi mà nghèo thì ngoài năng lực, vấn đề còn nằm ở vận may. Nhưng sau ba mươi tuổi mà vẫn nghèo thì mọi thứ đã trở nên nghiêm trọng. Nếu nói con người không thể chọn xuất thân, vậy học thức và năng lực chỉ cần cố gắng là có thể đạt được. Nếu cứ khăng khăng đổ lỗi cho cha mẹ thì chỉ khiến người ta có thêm một điểm xấu vô trách nhiệm! Người cứ nghèo mãi chỉ có hai vấn đề: Chí lớn tài mọn hoặc dày ăn mỏng làm, người như vậy thì sẽ nghèo mãi thôi." 

Tôi không khỏi nhớ tới một người họ hàng, từ năm hai mười mấy tuổi anh ta đã tuyên bố mình phải nổi bật hơn người, làm rạng danh tổ tông. Cha mẹ và vợ anh ta nghe vậy thì rất vui mừng, ai nấy đều ủng hộ anh ta. Sau đó anh ta bắt đầu kinh doanh, nửa năm sau thua lỗ mất trắng. Anh ta nói với cha mẹ và vợ: "Lần này con không gặp may, lần sau chắc chắn con sẽ thành công." Cả nhà lại lấy hết vốn liếng ra để anh ta tiếp tục lập nghiệp, lần này lại thua lỗ hết. Cha mẹ và vợ anh ta không chịu nổi nữa, bèn khuyên anh ta an phận tìm việc, nuôi gia đình cho tốt đi đã! 

Nhưng nghe mọi người khuyên vậy, anh ta bèn kêu lên: "Con muốn làm việc lớn, kiếm nhiều tiền, không thể đi làm công cho người ta được. Đám chủ đó là cái thá gì chứ, sau này gặp con bọn họ cũng phải cúi đầu nịnh nọt." 

Cứ vạ vật như vậy suốt năm năm, việc chẳng thành mà tiền cũng chẳng có, bao nhiều của cải đều mất hết. Nhưng anh ta không kiểm điểm lại bản thân, mà còn oán trách người khác không tinh mắt nên không cho mình cơ hội, hoặc trách móc ông trời không có mắt nên không ban tài vận cho anh ta. Người thân lại khuyên anh ta yên phận tìm việc, đừng làm khổ mọi người nữa, nhưng anh ta vẫn cố chấp: “ Tìm việc? Việc gì xứng với con? Mời con làm giám đốc con cũng chẳng thèm, với khả năng của con thì làm Chủ tịch tỉnh còn là phí đấy.“ 

Dần dần mọi người xung quanh đều mặc xác anh ta, giờ anh ta đã hơn 50 tuổi, vẫn là loại vô tích sự như xưa, ngày ngày than trời than đất. Cha mẹ hơn 80 tuổi của anh ta cũng đành cắn răng chịu đựng, người vợ tầm tuổi anh ta mắc đủ chứng bệnh vì phải làm việc quần quật để nuôi nấng hai con. Nhưng anh ta vẫn cho rằng tất cả là tại số, gặp ai cũng chém gió nói dóc, bây giờ tới cô con gái cũng không để ý đến anh ta nữa. 

Quanh tôi cũng có kha khá người yêu những chàng trai nghèo, bọn họ nghĩ đây mới là tình yêu chân thành, thứ tình yêu không thể bị vấy bẩn bởi tiền tài được. Tình cảm hoạn nạn có nhau thì mới lâu dài, ai nấy đều phấn đấu quên mình, định bụng cùng bạn trai tạo ra tương lai tốt đẹp. Nhưng giờ nhìn lại, có mấy đôi đã chia tay đường ai nấy đi, mấy đôi khác cũng chỉ gắng gượng yêu nhau. Còn những người có thể sống trong cảnh "một mái nhà tranh hai trái tim vàng” thì tôi gần như không thấy. 

Vì cuộc sống là hiện thực, nên dù tình yêu có thuần túy tới đâu thì cuộc sống cũng cần có cơ sở tiền tài vật chất, chúng ta có thể thỏa mãn nhu cầu tinh thần bằng tình yêu, nhưng sinh con, nuôi con, mọi thứ đều không thể thiếu vật chất. Nhất là sau khi có con, bản thân khổ có thể cắn răng chịu đựng, nhưng lại luôn mong con cái có thể sống tốt hơn một chút. Cụm ”tốt hơn một chút” này phải dựa vào kinh tế, thấy con mình ăn, mặc không bằng con người ta thì làm sao hạnh phúc nỗi cơ chứ? 

Nhưng những nguyên nhân này cũng chưa đủ để khiến những phụ nữ đã bước vào hôn nhân muốn ly hôn, bởi vốn dĩ họ không chọn những người đàn ông ấy vì tiền. 

Phần lớn phụ nữ từng lấy đàn ông nghèo nói với tôi rằng: “Tôi chẳng chê anh ta nghèo, nhưng tôi không thể chịu được việc anh ta không có chí tiến thủ, tôi thấy cuộc sống như vậy không có tương lai." 

Hơn nữa đàn ông không có chí tiến thủ thường rất lười, một người vừa lười trong sinh hoạt vừa lười trong công việc, đừng mong anh ta chăm chỉ làm việc nhà, bởi vậy lấy một người như vậy thì chẳng khác nào hầu hạ lão phật gia. 

Ngoài ra những người đàn ông này còn có một đặc điểm: Rất thích vu vạ cho người phụ nữ của mình. Chỉ cần người phụ nữ tỏ ra khó chịu với anh ta, anh ta sẽ tức điên lên: “Sao hả? Khinh tôi à? Sao cô lại tầm thường vậy hả? Giờ tôi mới biết cô là loại người như thế đấy, hám lợi, háo danh, chẳng có ưu điểm gì hết.” 

Nếu người phụ nữ kia không chịu nổi nữa mà rời bỏ, anh ta sẽ than thở khắp nơi: “Tôi yêu cô ấy lắm, nhưng bao nhiêu năm tình cảm cũng chẳng địch lại sự mê hoặc của tiền tài, vì tôi nghèo nên cô ấy mới bỏ tôi mà đi.” 

Thế là những người không hiểu rõ mọi chuyện sẽ ra sức chỉ trích người phụ nữ, mắng cô ấy vô tình vô nghĩa. Dù cô gái ấy sau khi dâng hiến tình yêu và cả tuổi thanh xuân của mình, sống vô số ngày nghèo khó cũng chỉ đổi lại được những lời nhân xét bản thân ham tiền háo danh, vô tình vô nghĩa. 

Đàn ông nghèo nhất thời không đáng sợ, ai vừa tốt nghiệp chằng nghèo, các cụ cũng có câu “Đừng chê thiếu niên nghèo" đấy thôi. Mà đáng sợ là loại đàn ông có tính cách và tư duy bần cùng. 

Một người đàn ông luôn tỏ ra tôn sùng tình yêu, luôn nói rằng thiếu bạn thì anh ta không sống nổi, nhưng lại không chịu cố gắng vươn lên để cho bạn một tương lai tốt đẹp hơn, vậy bạn hãy bỏ quách anh ta đi cho xong! 


(Trích: Bạn Đắt Giá Bao Nhiêu.)

No comments:

Post a Comment

Post Bottom Ad

Pages