Bài Văn: Tả cảnh hoàng hôn quê em. - CÂU CHUYỆN TÌNH TÔI.

"Mỉm Cười Khi Người Hạnh Phúc"

Post Top Ad


Sau một ngày học tập căng thẳng, trên đường về nhà, em dừng chân đứng lại ven đường để ngắm phong cảnh quê hương. Một cảm giác dễ chịu , khiến cho những mệt mỏi của một ngày tan biến hết, nhất là khi được ngắm mặt trời khuất dần sau những rặng núi. Ngắm phong cảnh quê hương trong buổi hoàng hôn, em bỗng ao ước mình trở thành một thi sĩ.


Dưới ánh hoàng hôn, phong cảnh quê em đẹp lạ kì. Nếu có thể làm thơ, em sẽ viết một bài để ca ngợi bức tranh thiên nhiên này. Ở phía Tây, ông mặt trời đang dần khuất sau rặng núi cao, ánh rẻ quạt chiếu lên bầu trời như muốn xiên thủng màng mây trắng ngà. Dưới ánh hoàng hôn, nhiều cánh chim bắt đầu bay về tổ, một đàn cò trắng như còn muốn khoe sắc lông trắng của mình dưới ánh vàng hoàng hôn, màu hồng hồng của nắng chiều như tô điểm thêm vẻ đẹp của chúng. Trên cao là những con én bay liêng như muốn nhìn bầu trời lần cuối trước khi trú cánh vào một nơi nào đó. Nhìn những cánh chim, em ước mình có thêm đôi cánh để được bay cao, bay xa, hay với những ước mơ bay bổng của mình, bay để được ngắm phong cảnh quê hương thanh bình.

Khung cảnh bên dưới mặt đất càng làm em thích thú hơn. Trên cánh đồng làng, các bác nông dân đã thu xếp nông cụ để trở về nhà sau một ngày lao động hiệu quả. Từng tốp người xuất hiện trên đường làng đang cười nói vui vẻ, tựa như họ đang rất hài lòng về thành quả lao động của mình. Tiếng gọi nhau í ới, tiếng máy cày, máy xới nổ ì ạch trên đường, tiếng trâu bò rống rộn vang cả xóm. Tất cả như một dàn hòa ca đang ca khúc thái bình trên làng quê. Ngắm những gì đang diễn ra mà lòng em cảm thấy tự hào biết bao.

Em bước chầm chầm theo chân các bác nông dân. Càng về chiếu, ánh nắng càng đẹp hơn và phản chiếu xa hơn. Ông mặt trời như muốn mở to đôi mắt soi xuống quê em để cùng hòa chung không khí vui tươi, thanh bình của mọi người, và cũng để dần đưa mọi người về với gia đình, về với tổ ấm của họ.

Bây giờ nắng đã nhuộm vàng hàng cau bên đường, hương cau thoang thoảng càng quyến rũ lòng người. Em lại dõi mắt nhìn theo đôi chim vừa về tổ. Các con của chúng ríu ra ríu rít gọi mẹ để được mớm mồi. Nhìn cảnh tượng ấy, em chợt mỉm cười một mình vì lát nữa thôi, em cũng như con chim non kia, sẽ được ông bà, cha mẹ ra đón và sẽ dành cho em thật nhiều tình thương còn hơn lũ chim kia.

Mãi suy nghĩ mà em quên mất là mặt trời đã khuất hẳn, những tia nắng cuối cùng còn hắt lại trên những đám mây nhiều hình. Bóng tối lan dần trên bầu trời. Cảnh vật mờ dần, đôi chỗ sương trắng đã chập chờn. Người đi đường thưa thớt, thỉnh thoảng một vài người đưa trâu về muộn còn quát tháo chúng đi nhanh hơn.

Trong xóm, cây cối, nhà cửa đã nhòa đi trong ánh sáng mờ mờ. Khói bếp của mọi nhà lan tỏa trong bóng chiều như sương mờ bao phủ. Trời tối hẳn, những ánh sao bắt đầu lấp lánh khoe sắc trên bầu trời. Trên đồng, lũ côn trùng cũng mở dàn đồng ca muôn thuở. Trong xóm, ánh đèn đã sáng lên trong các nhà và có gia đình đã quây quần bên mâm cơm chiều.

Mãi ngắm nhìn cảnh đẹp quê hương mà em quên mất là mình còn phải về nhà vì chắc giờ này ông bà, cha mẹ đang mong ngóng.

Về tới nhà nhưng trong tâm trí em vẫn hiện rõ bức tranh quê hương đẹp rực rỡ trong nắng chiều, đẹp mờ ảo trong hoàng hôn. Có ngắm nhìn hoàng hôn quê hương mới thấy không đâu đẹp như quê hương mình.

Phương Pháp Làm Văn Tự Sự Và Văn Miêu Tả.

No comments:

Post a Comment

Post Bottom Ad

Pages