Bài Văn: Quế Giang Xinh Đẹp. - CÂU CHUYỆN TÌNH TÔI.

"Mỉm Cười Khi Người Hạnh Phúc"

Post Top Ad

Bài Văn: Quế Giang Xinh Đẹp.

Share This





Bạn ơi, bạn đã từng đến thăm Quế Lâm chưa? Nếu đã một lần đến đây, hẳn bạn đồng ý với tôi rằng dòng Quế giang ở quê tôi đẹp như một bức tranh thủy mặc.


Này nhé, tinh mơ, khi ông mặt trời còn chưa ló dạng, làn sương mù mỏng manh bao trùm khắp nơi khiến dòng Quế giang nhạt

nhòa trong sương sớm. Sương giăng mờ mặt nước, phủ trên những ngọn núi xanh thẫm. Cây cối ven bờ mờ ảo trong màn sương. Những cánh buồm đỏ của người dân chài huyễn hoặc trong sương. Thuyền trôi đi trên sông như trôi trong đám mây bồng bềnh, (Khung cảnh Quế giang vào buổi sáng sớm thật nên thơ. )

Mặt trời vừa lên, những tia nắng đầu tiên như những sợi chỉ vàng lấp lánh, loang loáng trên mặt nước. Nắng sớm làm sương mù tan nhanh cứ như có bàn tay ai vừa vén bức màn sương mù để phô bày một khung nền vô cùng mỹ lệ. Nắng dệt vàng lên những ngọn núi đá vôi với đủ hình thù kỳ lạ, lên đồng ruộng xanh biếc. Nước sông trong vắt. Đáy sông in bóng mây trời và bóng của những ngọn núi xanh. Sông xanh, trời xanh, núi xanh, tất cả hòa vào nhau tạo thành một gam màu xanh trải rộng. Điểm xuyên trên nền xanh ấy là những cụ già đội nón tre đứng trên các chiếc bè tre và quảng lưới bắt cá. Lưới tung tròn trong nắng. Cất lưới lên, các cụ gỡ từng chú cá lấp lánh ánh bạc bỏ vào chiếc giỏ tre đặt ở giữa bè. Nhìn chiếc bè tre đang neo trên dòng sông, tôi tưởng như bè đang neo trên đỉnh núi. (Cách so sánh rất độc đáo: dòng sông xanh trong khiến bóng núi in rõ mồn một trên mặt sông, trông thật đẹp nó làm tác giả tí hon tưởng nhầm bè đang neo trên đỉnh núi. )

Buổi trưa, dòng sông trở nên tĩnh lặng. Nắng trưa lấp lóa mặt sông và soi thẳng vào đáy nước khiến những hòn sỏi nằm tận dưới đáy sông cũng trở nên rõ mồn một. Những đàn cá lượn lờ kiếm ăn giữa đám rong rêu đang đung đưa nhè nhẹ trong nước. Gió vờn mặt sông lăn tăn rồi luồn nhẹ vào đám lau sậy ven bờ khiến chúng cất lên khúc hát rì rào, rì rào. Vài chiếc thuyền con trôi nhẹ tênh trên sông. Tiếng mái chèo khua nước bì bọp. Theo mỗi nhịp chèo, những làn nước gợn lên rồi lan dần ra xa tựa như người chèo thuyền vừa gãy nhẹ lên mặt sông một nốt tròn. (Lời văn và cách ví von tràn đầy chất thơ. )

Hoàng hôn buông xuống. Dưới ánh chiều, dòng sông dường như mênh mông hơn. Vào thời điểm này, Quế giang mang một vẻ đẹp kiêu sa, kỳ ảo. Những ngọn núi nhuốm màu đỏ thẫm. Mặt sông sẫm lại, thấp thoáng bóng những chiếc thuyền nan. Chưa vội thắp đèn, giăng câu, những người dân chài vừa chèo thuyền vừa hát những làn điệu dân ca. Trong gió sông lồng lộng, tiếng hát vang xa, văng vẳng như ru hồn người về với những ký ức xa xưa. Lắng lòng theo điệu hát, bạn sẽ cảm thấy cuộc sống này thật đáng yêu!

Bạn thấy không, dòng Quế giang ở quê tôi nên thơ và hữu tình biết mấy! Nếu có dịp, bạn hãy đến thăm quê tôi nhé, tôi sẽ chèo thuyền đưa bạn thưởng ngoạn Quế giang.


No comments:

Post a Comment

Post Bottom Ad

Pages