Bài Văn: Phát biểu cảm nghĩ về bài thơ Cảm nghĩ trong đêm thanh tĩnh của nhà thơ Lí Bạch. - CÂU CHUYỆN TÌNH TÔI.

"Mỉm Cười Khi Người Hạnh Phúc"

Post Top Ad

Bài Văn: Phát biểu cảm nghĩ về bài thơ Cảm nghĩ trong đêm thanh tĩnh của nhà thơ Lí Bạch.

Share This




Lí Bạch là một nhà thơ nổi tiếng đời Đường của Trung Quốc. Những tác phẩm của ông cho đến nay và mai sau vẫn sống mãi trong lòng người đọc. Và một trong những tác phẩm nổi tiếng nhất của ông là Tĩnh dạ tứ (Cảm nghĩ trong đêm thanh tĩnh).

Thơ xưa thường hay nói đến thiên nhiên vì thiên nhiên như một người bạn để thi nhân có thể chia sẻ tâm sự của mình hoặc cũng có bài thơ viết lên chỉ để ca ngợi thiên nhiên. Thơ Lí Bạch cũng nhắc nhiều đến thiên nhiên, đặc biệt là trăng. Có thể nói, trăng tràn ngập trong thơ Lí Bạch. Có những bài trăng như người bạn cùng vui chơi với Lí Bạch còn có những bài ánh trăng như là cái cớ để ông bày tỏ tâm sự, nỗi lòng của mình và bài thơ Tĩnh dạ tử là một bài như thế.

Bài Văn: Phát biểu cảm nghĩ về bài thơ Cảm nghĩ trong đêm thanh tĩnh của nhà thơ Lí Bạch.

Điều đó được thể hiện ngay ở nhan đề bài thơ. Bài thơ có tựa để là Tĩnh dạ tứ tức là những suy nghĩ trong một đêm yên tĩnh (mặc dù trăng tràn ngập khắp nơi). Và đó là một đêm rất đẹp, trên trời ánh trăng toả sáng khắp nơi, một thứ ánh sáng lung linh huyền ảo và chính trong khung cảnh thiên nhiên ấy trong lòng Lí Bạch bỗng trào dâng lên nỗi nhớ quê hương. Toàn bộ bài thơ là cảm xúc chân thành thiết tha của tác giả. Ở hai câu thơ đầu:

"Đầu giường ánh trăng rọi
Ngỡ mặt đốt phá sương."

Đọc hai câu thơ này, cảm giác đầu tiên đến với ta đó là sự yên tĩnh, vắng lặng và thời gian lúc này như đã khuya lắm rồi. Tất cả như đang chìm sâu vào giấc ngủ, chỉ có ánh trăng âm thầm thực hiện nhiệm vụ của mình. Ánh trăng tràn vào nhà, soi rọi khắp nơi. Chính ánh trăng bàng bạc ấy khiến ông ngỡ như là sương đang phủ kín trên mặt đất. Hình ảnh ấy gợi cho người đọc một cảm giác cô đơn và trống vắng. Phải chăng, trong lòng thi nhân đang chất chứa một nỗi niềm tâm sự nên ánh trăng đẹp như vậy mà Ông cứ ngỡ như mặt đất phủ sương. Đồng thời với sự nhầm lẫn ấy ta còn thấy tâm trạng ngỡ ngàng bất ngờ của thi nhân trước khung cảnh thiên nhiên.

Không chỉ trong hai câu thơ đầu nói đến trăng mà đến câu thơ thứ ba vẫn nói về trăng, về thiên nhiên:

"Ngẩng đầu nhìn trăng sáng."

Từ ngẩng, dường như không gợi cho ta cảm giác nhẹ nhàng thanh thản của người ngắm trăng mà đó là một cái nhìn chất chứa tâm sự. Trong ba câu thơ đầu, ta thấy tác giả nhắc nhiều đến thiên nhiên đến trăng. Khung cảnh thiên nhiên ấy dẫu buồn nhưng vẫn gợi cho ta cảm giác đẹp, một vẻ đẹp huyền ảo lung linh.

Nếu như ở ba câu thơ đầu thi nhân nhắc nhiều đến trăng, điều đó khiến cho không ít độc giả tưởng rằng bài thơ chủ yếu nói về trăng nhưng đến câu thơ cuối tất cả đã bộc lộ ra rất rõ:

"Cúi đầu nhớ cố hương"

Chúng ta thấy câu thơ thứ ba và câu thứ tư đối nhau ở hai tư thế cúi và ngẩng. Cái tình trong bài thơ đến đây đã bộc lộ rõ hơn. Rõ ràng đây là một bài thơ tả cảnh ngụ tình Tâm trạng của nhà thơ đã thực sự bộc lộ ở câu thơ cuối: đó là nỗi nhớ quê hương của thi nhân. Như vậy ánh trăng ở những câu thơ đầu chính là cái cớ cho tác giả bộc lộ nỗi lòng của mình và chính ánh trăng ấy gợi cho tâm hồn của người con xa quê nỗi nhớ quê hương da diết. Như ta đã biết, thuở nhỏ Lí Bạch thường lên núi Nga Mi múa kiếm và ngắm trăng; khi lớn lên trở thành nhà thơ ông lại thường xa quê nay đây mai đó. Thế nhưng dù cho năm tháng trôi qua thì tình cảm của ông đối với quê hương vẫn sâu đậm và thiết tha, chỉ cần nhìn ánh trăng thôi cũng đủ để gợi cho ông những cảm xúc dạt dào tha thiết về quê hương. Và ánh trăng đêm nay đã khiến cho tâm hồn ông trĩu nặng nỗi nhớ quê nhớ về nơi ông đã sinh ra. Ở đó có những người thân của ông, nơi đó có biết bao kỉ niệm về những ngày thơ ấu những năm tháng thăng trầm của một đời người

Như vậy có thể thấy, trong toàn bộ bài thơ này thì cảnh và tình luôn song hành và gắn bó với nhau. Đối với Lí Bạch, thiên nhiên luôn là người bạn đồng hành vừa có thể cùng ông vui chơi. Vừa là nơi để ông trút nỗi niềm tâm sự của mình. Tâm hồn ông luôn tha thiết với thiên nhiên và chính tấm lòng ấy đã gợi cho Lí Bạch những cái nhìn độc đáo về thiên nhiên: từ thiên nhiên nhà thơ lại nhớ về quê hương thân yêu.

Có thể nói, những bài thơ của Lí Bạch đều thể hiện một tình yêu quê hương, đất nước chân thành, thiết tha. Trong đó bài thơ Tĩnh dạ tứ có thể được coi là một bài thơ viết về tình yêu quê hương hay nhất, bởi tác giả rất tinh tế lấy ngoại cảnh, thiên nhiên để biểu hiện nỗi nhớ quê của mình. Bài thơ rất ngắn gọn nhưng mang ý nghĩa sâu sắc, nhớ quê là tâm trạng chung của tất cả những ai phải sống xa quê.


No comments:

Post a Comment

Post Bottom Ad

Pages