Bài Văn: Em hãy viết hồi tưởng của mình về một miền quê gắn liền với tuổi thơ. - CÂU CHUYỆN TÌNH TÔI.

"Mỉm Cười Khi Người Hạnh Phúc"

Post Top Ad

Bài Văn: Em hãy viết hồi tưởng của mình về một miền quê gắn liền với tuổi thơ.

Share This





Bài Làm Văn Mẫu Hay Chọn Lọc.

Trong tim mỗi người ai chẳng có một kí ức về một vùng quê, về một nơi mà ta đã sinh ra và lớn lên, nơi cho ta biết bao nhiêu là kỉ niệm.


Dù nơi ấy là những phố phường, hay nơi ấy là một làng quê có dòng sông bên lỡ bên bồi thì sẽ vẫn là nơi mình yêu nhất. Tôi cũng vậy, tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng nông thôn nghèo, mộc mạc, hiền hòa và bình dị. Nơi ấy có lẽ không đẹp, nhưng chẳng nơi nào tôi có thể yêu hơn.

Mùa xuân trên quê tôi có sương giăng nhè nhẹ như làm bạc đầu cả những ngọn cỏ ven sông. Mùa hè, cánh đồng khô nứt ra, nắng cứ sóng sánh trong mắt người, khó chịu. Mùa thu, trăng soi bàng bạc cả dòng sông, soi cả những con người yêu lao động, họ thường gặt lúa và gánh lúa dưới trăng. Mùa đông, mùa của gió mưa, của giá lạnh ân tình, cánh đồng ngập lụt như dải lụa trắng trong đêm, bao la, thăm thẳm, bạc phếch một màu. Với tôi, bốn mùa ở quê mình là bốn mùa thương nhớ, bốn mùa của thèm khát đến cháy ruột mềm lòng.

Làng quê tôi không đẹp nhưng với tôi là tất cả, ai đã một lần gắn bó với dòng sông, với cánh đồng hai mùa mưa nắng sẽ biết bâng khuâng với mùi cơm lúa mới, sẽ biết tương tư với con nước lớn nước ròng. Với tôi, nơi mình yêu thương nhất vẫn là miền cỏ may, một đồi cỏ của làng quê, lộng gió…

Thuở nhỏ, bạn bè và tôi thường bị chôn chân nơi ấy, những trò chơi con nít cứ kéo dài từ ngày này sang ngày khác, chia phe đánh trận cùng chọn đồi cỏ may làm chứng cho những lần thắng bại đôi bên. Hè về, ve bắt đầu râm ran, cây phượng sân đình bắt đầu rực đỏ, đồi cỏ may cũng chuyển thành màu trắng dìu dịu điểm chút xanh lam, đó là mùa cỏ may trổ hoa để bắt đầu kết trái. Tôi nói vậy chắc ít ai tin cỏ may có trái bao giờ! Những trái cỏ xinh xinh, màu tím, bé tí ti, đầu hơi nhọn nên thường bám vào ống quần, những ai không yêu sẽ lấy làm khó chịu vô cùng. Với tôi, miền cỏ may như miền kí ức vì mình đã nghiện từ lúc nào không biết. Tôi yêu đồi cỏ như yêu chính con người quê hương, như yêu bốn mùa đổi thay lạ kì ở đó.

Lớn lên, tôi không còn thường xuyên bị đồi cỏ chôn chân vì đã giả từ một thời bay nhảy tung tăng, năm bảy đứa cùng nhau chia phe đánh trận. Những đêm trăng sáng cứ thế hẹn hò, một thời tôi quên đồi cỏ như cố quên đi tuổi thơ tôi để cho tháng ngày cứ hư hao, mập mờ trong ký ức. Rồi những lúc buồn vui, tôi lại thong thả lên đồi, năm dài ra nghe cỏ hát lao xao để cùng vui cũng buồn. Phải chăng có sự rung động, cảm thông giữa cỏ và người, giữa một loài thực vật vô tri, bé nhỏ mong manh với một sinh thể lớn lao vĩ đại.

Thật chẳng có nơi nào yêu hơn quê hương. Với tôi, chẳng có nơi nào bằng đồi cỏ ngày xưa, nơi bây giờ là miền cỏ may lao xao trong miền kí ức. Thế là nơi ấy miền quê, nơi ấy đồi cỏ cứ mãi chập chùng… chập chùng nối tiếp khát khao.



No comments:

Post a Comment

Post Bottom Ad

Pages