Bài Văn: Em hãy tả một cơn mưa rào. - CÂU CHUYỆN TÌNH TÔI.

"Mỉm Cười Khi Người Hạnh Phúc"

Post Top Ad

Bài Văn: Em hãy tả một cơn mưa rào.

Share This



Tôi vừa vào đến nhà thì trời chuyển cơn mưa.

Đầu tiên, chỉ có một vạt mây đen hiện lên ở chân trời phía Tây. Vạt mây lớn dần, chạy tới rất nhanh và chẳng mấy chốc làm thành một mảng đen kịt phía trên đầu. Một cơn gió thổi đến, làm rung động hết mọi lá cây, ngọn cỏ. Mặt đất như chợt rùng mình bởi một làn hơi lạnh đột ngột giữa cái nắng trưa hè.

Không kịp suy nghĩ, tôi vụt chạy ra sân, vơ vội dây quần áo đang phơi. Khắp xung quanh bỗng vang lên những tiếng gọi nhau. Trên đường làng càng lúc càng xuất hiện nhiều bóng người chạy vội. Có cả mấy chiếc xe máy, xe đạp, người ngồi trên xe đạp nhanh, mắt căng thẳng nhìn đường, cố chạy thật nhanh về nhà.


Nhưng không kịp nữa rồi! Một cơn gió lạnh đã vút qua làm xao xuyến cả mặt đất, bầu trời; trời chợt tối sầm lại rồi cùng lúc, một tiếng “rào” rất to vang khắp bốn bề. Nhìn ra trước mặt, những dòng mưa đã chen nhau rơi xuống đất. Gió thổi mạnh hơn, như muốn bắt những hạt mưa phải bay xa, và trong cuộc vật lộn ấy, mưa rơi thành những hàng chéo góc, có lúc quằn quại, tung tóe lên.

Một làn chớp sáng dựng đứng giữa trời, xanh lè, kèm theo một tiếng nổ inh tai và một mùi khét lẹt. Sau cái hiệu lệnh lạ lùng ấy, mưa đổ xuống như thác. Không còn là tiếng rào rào nữa mà là rầm rầm, mưa đổ xuống như thác, đổ nước xuống mái nhà, ngọn cây, mặt đất. Không còn nhận ra những dòng mưa, chỉ thấy nước che trước mặt. Nước réo trên mái nhà, nước vì vút trên cây, nước ào ào chảy trong ống máng, nước ồ ồ đổ xuống mương, rạch.

Trên đường làng vắng hẳn người qua lại. Dưới mấy cái quán nước bên đường, người chen chúc đến mấy vòng, xe đạp, xe máy để ngổn ngang bên lề đường cho mưa dội. Người nấp mưa cũng chẳng khá gì; gió đưa mưa luồn qua mái quán, làm áo quần, tóc tai họ ướt sủng. Có lẽ vì thế mà trên đường, thỉnh thoảng lại có một chiếc xe vút qua, người trên xe áo quần lướt thướt dính sát vào thân.

Chỉ có mấy đứa trẻ là khoái, chúng đổ ra đường từ lúc mưa bắt đầu to. Chúng chạy đi chạy lại, hả hê để cho những dòng nước đổ ào xuống đầu, xuống lưng, có đứa vừa chạy vừa la hét. Vài đứa còn có sáng kiến bày trò đá bóng. Quả bóng chạy lệt sệt trong nước. Cầu thủ vừa réo vừa tranh bóng và ngã oành oạch.

Trời tự nhiên hừng sáng. Cơn mưa đang lớn bỗng nhỏ lại rồi ngừng hẳn. Chỉ còn tiếng nước tí tách trên ngọn cây và tiếng rào rào nhỏ dân trên ống máng.

Thế là cơn mưa rào đã đi qua, cũng đột ngột như khi nó đến. Bầu trời lại xanh biếc và chói sáng. Từ các chỗ trú mưa, người người đổ ra đường, tiếp tục công việc. Trong các sân nhà, đồ đạc, quần áo lại được đem ra phơi trong nắng.


No comments:

Post a Comment

Post Bottom Ad

Pages