Bài Văn: Câu Chuyện Của Bé Gió. - CÂU CHUYỆN TÌNH TÔI.

"Mỉm Cười Khi Người Hạnh Phúc"

Post Top Ad

Bài Văn: Câu Chuyện Của Bé Gió.

Share This




Nếu có dịp đi ngang qua một khu rừng ở tận cùng Trái Đất, hẳn bạn sẽ cảm thấy rất kỳ lạ. Trong khu rừng này, bốn mùa hiện diện cùng một lúc: nơi thì cỏ non xanh mơn mởn, cây nảy lộc đâm chồi, muôn hoa đua nở; nơi thì cây cối tươi tốt, xum xuê, lá cây xanh bóng, trái non chi chít trên cảnh; nơi thì hồng, táo chín trĩu cành, lá phong chuyển sang màu đỏ ối và nơi thì cây cối đã rụng hết lá, chỉ còn trơ lại những cành nhánh khẳng khiu bị bám đầy tuyết. (Cách mở đầu úp úp mở mở của bài văn khiến người đọc rất tò mò: trong khu rừng kỳ lạ này, việc gì sẽ xảy ra?) Giữa khu rừng, có một căn nhà nhỏ rất xinh xắn. Đây là nơi cả gia đình gió sinh sống.


Gia đình gió có tất cả năm người. Gió mẹ là gió xuân; nhiệm vụ của cô là đánh thức tất cả các sinh vật đã ngủ say suốt mùa đông lạnh lẽo nhưng khi xuân đến vẫn lười biếng chưa muốn dậy. Gió ba là gió hè; chỉ cần chú ấy thổi một hơi, hoa sẽ héo rụng hết và những trái non bắt đầu nhú ra từ các đài hoa. Gió bà là gió thu; bước chân của bà đi đến đâu, trái cây chín đến đó, tỏa hương thơm nức. Gió ông là gió đông; ông xuất hiện ở nơi nào là ở nơi ấy, mùa đông tràn về. Thành viên cuối cùng là bé gió. Vừa mới chào đời cách đây không lâu, bé gió có khuôn mặt hồng hào, mũm mĩm, trông rất đáng yêu. Ngày bé gió chào đời, cả gia đình gió đều rất vui mừng và muốn tìm việc gì đó cho em làm. Nhưng tìm mãi vẫn chưa ra việc gì vì nhiệm vụ của các cơn gió trong bốn mùa đều đã được bố trí ổn thỏa. Thế là bé gió chỉ chơi loanh quanh trong khu rừng, thỉnh thoảng lại tạo ra một cơn lốc bé xíu để cuốn đám lá khô dưới chân tung lên trời. (Bé gió thật đáng yêu!)

Nhưng chơi mãi trong rừng cũng chán. Một hôm, biết gió ông đang ở ngoài làm việc, bé gió bèn năn nỉ mẹ: “Mẹ ơi, mẹ cho con ra ngoài làm việc giúp ông nha mẹ? Con cũng muốn làm chút gì đó có ích cho cuộc đời.”. Nghe bé gió nói, gió mẹ xoa đầu con, mỉm cười âu yếm: “Bé gió của mẹ đã lớn rồi nhỉ? Vậy con hãy đi giúp ông đi. Con nhớ nhé, nhiệm vụ của con là đắp chăn bông cho các loài vật cần ngủ đông. Con chỉ cần thổi mạnh vào chúng là được, và nhớ đừng gây rắc rối cho ông nhé!”. “Dạ, con nhớ rồi ạ!”. Nói xong, bé gió vui mừng, tung tăng chạy đi, tạo ra một cơn lốc nho nhỏ dưới chân. Gió mẹ thấy vậy, lắc đầu mỉm cười. (Qua cái lắc đầu của gió mẹ, chúng ta có thể hiểu tình cảm âu yếm của cô dành cho bé gió. )

Vừa chạy ra khỏi khu rừng, ngay lập tức bé gió bị khung cảnh xinh đẹp trước mắt làm cho ngây ngất. Mùa đông thật đặc biệt làm sao, đâu đâu cũng trắng xóa tuyết. Nhưng đâu phải mình xin mẹ ra đây để ngắm cảnh! Nghĩ vậy, bé gió liền lần theo hướng tuyết bay chạy đi tìm ông, Đến một khu rừng thưa bé gió thấy ông đang giúp cho các loài cây cỏ ở đây ngủ đông. Chỉ thấy ông thổi “ Vù ” một cái, cây cối liền đắp lên mình một tấm chăn bông trắng xóa và đi dần vào giấc mộng đẹp. Đi theo sau ông, bé gió nhìn đến mê mẩn. Ngang qua một lùm cỏ nằm ở ven đường, gió ông bảo bé gió: “Cháu hãy giúp cho lùm cỏ này ngủ đông đi!”. Bắt chước ông, bé gió cũng chu môi thổi vào lùm cỏ, nhưng lùm cỏ chỉ bị dính một chút tuyết. Sốt ruột, bé gió liền dùng hết sức thổi một hơi thật mạnh khiến cả lùm cỏ ngập trong tuyết. Vậy là bé gió đã đắp được chân bông cho lùm cỏ rồi! Thấy bé gió làm rất tốt, gió ông khen: “Cháu giỏi lắm! Bây giờ cháu hãy giúp ông đắp chăn bông cho khu vườn ngoài kia nhé! Xong việc, cháu vào đây, ông sẽ giao việc khác cho cháu. Cháu nhớ đừng chạy lung tung đấy!”.

Được ông tin tưởng giao việc, bé gió rất vui. Chạy một mạch đến khu vườn nằm cạnh bìa rừng, bé gió gắng sức giúp tất cả các loài cây trong khu vườn ngủ đông. Chẳng mấy chốc, cả khu vườn đã được phủ lên một lớp tuyết trắng xóa. Tuyết tạo thành thảm dày trên mặt đất và bám từng mảng lên những cành cây. Đang tính quay lại chỗ gió ông, bé gió bỗng thấy một người đang đứng ngắm tuyết rơi ở góc vườn. Ổ, sao con người còn chưa ngủ đông nhỉ? Chắc mình thổi chưa đủ tuyết để đắp chăn bông cho họ. ( Chi tiết này cho thấy bé gió quả là một cậu bé ngây thơ, hồn nhiên.) Nghĩ vậy, bé gió bèn lấy hơi thổi “vù” vào con người. Giật mình vì cơn lốc tuyết từ đầu xuất hiện xung quanh mình, con người vội chạy vào nhà. Thấy con người bỏ chạy, bé gió đuổi theo, quyết tâm bắt con người ngủ đông. Nhưng con người đã vào nhà và đóng cửa lại, để lại sau lưng những lời càu nhàu. Ơ, mình giúp họ ngủ đông mà sao họ lại càu nhàu nhĩ? Chắc là do mình tạo chưa đủ tuyết đây! Thế là bé gió tiếp tục phùng má lên thổi. Một cơn bão tuyết nhỏ nổi lên, bao trùm căn nhà.

Ở trong rừng, thấy bé gió đi lâu quá, gió ông bèn đi tìm. Từ xa, thấy bé gió đang phùng má thổi tuyết vào căn nhà, gió ông giật mình, vội chạy đến ngăn bé gió lại. Bão tuyết ngừng hẳn. Vừa kéo bé gió đi, gió ông vừa trách: “Ông bảo cháu giúp ông đắp chăn bông cho khu vườn, sao cháu lại thổi tuyết vào nhà của con người? Con người không cần ngủ đông cháu à! Cháu làm thế, con người sẽ ghét cháu đấy!”. Nghe gió ông nói, biết lỗi của mình, bé gió im thin thít. Lát sau, bé gió thỏ thẻ: “Vậy ông hãy nói cho cháu biết những loài nào cần ngủ đông đi, cháu sẽ không thổi tuyết tùy tiện nữa!”. Thế là gió ông vừa đi vừa thong thả giảng giải cho bé gió nghe những loài nào cần ngủ đông. Nhìn dáng vẻ chăm chú của bé gió, gió ông rất vui.

Từ đó về sau, mỗi mùa bé gió đều theo ông, bà, ba, mẹ ra ngoài làm việc. Bé gió làm việc rất chăm chỉ. Nếu bạn có tình cờ gặp một cậu bé hồng hào, mũm mĩm, mỗi lần chạy là tạo ra một cơn lốc nho nhỏ dưới chân thì đó chính là bé gió đấy! (Câu kết của bài văn khiến cho người đọc tưởng như đây là một câu chuyện có thật.)


No comments:

Post a Comment

Post Bottom Ad

Pages