Mai này rồi em sẽ lãng quên. - CÂU CHUYỆN TÌNH TÔI.

"Mỉm Cười Khi Người Hạnh Phúc"

Post Top Ad

Mai này rồi em sẽ lãng quên.

Share This

*****

Xin đừng lãng quên nhau vào một ngày trời trở gió 
Những kỷ niệm xin giữ chặt, đừng để gió thổi bay đi 
Em giờ đây còn ôm ấp những ngày xưa thương nhớ. 
Tháng năm cũ, hai ta từng nói tiếng biệt ly. 

Ngày ấy đôi mình kẻ đi người ở 
Mà sao lòng cứ vấn vương hoài một đoạn yêu 
Mùa yêu này vì chúng mình mà dang dở 
Thôi thì, mình quay lại mà buông lơi những hắt hiu. 

Cùng nhau xây lại hạnh phúc ngày cũ 
Cùng nắm tay băng qua hết đại dương bạt ngàn 
Tiễn vào gió trời những cô đơn ủ rũ 
Để tình mình sẽ không phải mau tan. 



Đến một lúc nào đó, em chẳng còn thiết tha tìm hiểu những mối quan hệ xung quanh anh, em chẳng còn chờ đợi nút xanh trên màn hình tin nhắn của anh sáng đèn nữa. Mỗi lúc gặp anh, trái tim em đã thôi rung lên từng hồi. Những khi anh thân thiết với người khác, nó cũng chẳng còn nhói lên từng cơn nữa. 

Đến một lúc nào đó, em nhận ra anh đã bước ra khỏi cuộc đời em thật sự, nhanh đến mức chính em cũng chẳng nhận ra. 

Em đã từng trách bản thân mình đã trót dại mà kiên tâm yêu một kẻ không thương mình là anh, em từng lãng phí những năm tháng thanh xuân của mình chỉ để chạy theo hình bóng của kẻ ấy như một toa tàu cứ chạy mãi mà chẳng thấy sân ga, cứ ngỡ rằng sẽ chẳng thể nào ngừng lại. Nhưng giờ đây, sau bao năm tháng miệt mài cố gắng, anh cũng chấp nhận bước ra khỏi trái tim em. 

Anh ra đi mang theo những tháng năm vụng dại của em thuở ấy, mang theo cả những đau thương năm nào đã sắp sửa liền lại vết sẹo. Anh ra đi, mang theo mọi thứ, mang theo cả trái tim biết rung lên vì một người của em. 

Trái tim ấy anh mang đi rồi, hãy giữ nó thật cẩn thận. Đừng lo cho em, em vẫn còn một trái tim nữa để sống, dẫu cho nó có khô cắn và chai sạn, nhưng em vẫn sẽ sống tốt, sống vì tương lai, sống vì một ai đó thật xứng đáng đang chờ đợi em ở những tháng ngày phía trước. 

Em sẽ chẳng nhớ về anh nữa, cũng giống như con người ta chẳng bao giờ nhìn lại những hồi ức đã hằn lên vết tích của những nỗi đau thương. Nhưng như thể không có nghĩa là em sẽ vứt bỏ nó, em vẫn sẽ giữ, sẽ cất vào một nơi nào đó chỉ mình em biết, một nơi nào đó những dĩ vãng năm xưa sẽ mãi ngủ vùi. 

Cuốn phim ký ức ngả màu thời gian đã thôi chiếu, chuyến tàu năm xưa đã tìm thấy sân ga để dừng lại, em đã tìm thấy cuộc đời thật sự của mình phía trước. Cứ thế mà đi. Buông bỏ những gì đã trở thành dĩ vãng. Vì bởi lẽ con người ta chẳng ai có thể sống mãi trong những kỷ niệm đã bạc màu thời gian, trong những cuộc tình đã trôi theo dòng ký ức. 


No comments:

Post a Comment

Post Bottom Ad

Pages