Khi nỗi nhớ người. - CÂU CHUYỆN TÌNH TÔI.

"Mỉm Cười Khi Người Hạnh Phúc"

Post Top Ad

Khi nỗi nhớ người.

Share This
Khi nỗi nhớ người.


Khi nỗi nhớ người
đã trở thành thói quen không bỏ được
Tất cả thời gian... chỉ dành...
... để nhớ một người thôi
Dù có đi đến đâu
hình bóng ấy cũng ngập tràn tâm trí
Tự hỏi lòng mình
giờ ta phải làm sao?

Chiếc điện thoại lặng thinh
đã bao ngày không một dòng tin nhắn
Tiếng chuông quen ngày nào
giờ cũng chẳng thèm reo
Gom chữ làm thơ
mà con chữ cứ chạy đi đâu
Để nỗi nhớ hoành hành
làm trái tim đau âm ỉ

Cuối van ơn trời
cho ta trở thành người mất trí
Để chẳng phải còn
hứng chịu nỗi nhớ hanh hao
Cầu xin phép màu
hãy ngừng đập trái tim ta
Cho không phải chịu những đớn đau cay đắng

Trong từng dòng huyết quản
đã lưu dấu hình người ở đó
Sẽ chẳng bao giờ người thấu được tình ta
Nhưng trái tim lỳ lợm kia
chẳng thèm nghe lời dạy bảo
Cứ mãi yêu người
bằng tất cả dại khờ, đắm đuối si mê

Ta yêu người...
dẫu có thế nào cũng chẳng hề hối tiếc
Dù là có bao lâu
cũng không thể nào quên
Nhờ mây gió trăng sao
thì thầm bên người ấy
Rằng đang có một người
đêm ngày thương nhớ
tận phương xa

No comments:

Post a Comment

Post Bottom Ad

Pages