Em Là Thế Giới Diệu Dàng. - CÂU CHUYỆN TÌNH TÔI.

"Mỉm Cười Khi Người Hạnh Phúc"

Post Top Ad

Em Là Thế Giới Diệu Dàng.

Share This
*****

Anh nhớ Em !
Mỗi ngày trên đường tới chỗ làm, hình ảnh Em vẫn lấp đầy tâm trí của Anh. Anh ngắm hình Em mỗi lần trước lúc đi ngủ, đôi khi Anh muốn nhắn một tin chúc Em ngủ thật ngon giấc. Nhưng Anh có lẽ đang mơ, Anh đã đi rồi còn đâu. Anh đâu còn ở bên chăm sóc Em nữa, chính Anh đã đẩy Em đi cơ mà.
Anh yêu Em nhưng Anh không muốn mình ích kỷ giữ Em bên cạnh, vì Anh mãi mãi chẳng bao giờ thuộc về Em. 




Anh yêu thương em bằng tình yêu nồng cháy nhất. Em quá đỗi ngọt ngào và sự yêu thương chiều chuộng, nâng niu và trân trọng mà em dành cho Anh. Khiến Anh ngập ngụm mãi trong thứ hạnh phúc mà chẳng chịu rời đi.
Nhưng hơn ai hết trong sâu thẳm, Anh hiểu, tình yêu này sẽ không mãi thuộc về anh, rồi em sẽ phải đi … vì em đâu chỉ của riêng Anh. Em còn có cuộc sống và trách nhiệm của mình. Đôi khi, lọt thỏm giữa phố đông người, giữa lòng tốt và sự dối trá. Anh thấy mình nhỏ bé. Anh thèm được nắm lấy tay của ai đó, được ôm ai đó vào lòng và nói : "Thế giới này chỉ có mỗi em dịu dàng với Anh"


Đi về ngày hạnh phúc.

Đôi khi Anh muốn vứt hết để chạy đến bên em, ôm em vào lòng anh và nói: "Anh nhớ Em nhiều lắm”. Anh ước... nhưng người ta chỉ ước những điều người ta không đạt được và điều ước của Anh cũng viển vông không kém.

Anh thấy đau, đau nhói nơi lồng ngực, Anh nhớ Em nhiều hơn bao giờ hết. Đôi lần trong giấc mơ Anh thấy em mỉm cười với Anh. Nụ cười Em thánh thiện và rất đỗi hiền từ giống như trái tim ấm áp của Em. Anh loạng quạng đưa tay với, Anh cười tươi khi thấy em nhưng rồi nụ cười tắt ngấm, Em lại vụt biến mất trước mắt Anh.

Sài Gòn chiều cứ đổ những cơn mưa! Cơn mưa chỉ khiến lòng người thêm nặng trĩu. Cơn mưa chẳng gột rửa nổi hết nỗi nhớ nhung trong lòng và những nỗi buồn trên đôi mắt nhìn về những ngày hạnh phúc xưa. Chỉ khiến người thêm buồn, thêm sầu trước sự trái ngang của cuộc đời.
Sài Gòn! nơi có anh và em… tưởng chừng gần gũi nhưng lại xa cách nghìn trùng. Tưởng chừng đi đâu cũng gặp, nhưng thật ra tìm hoài chẳng thấy.


"Chỉ khi nào không gặp lại được một ai đó.
Bạn mới biết được sự mênh mông của biển người."


No comments:

Post a Comment

Post Bottom Ad

Pages