Bài Văn: Tình Thương Bao La Của Ba. - CÂU CHUYỆN TÌNH TÔI.

"Mỉm Cười Khi Người Hạnh Phúc"

Post Top Ad

Bài Văn: Tình Thương Bao La Của Ba.

Share This




Tình thương của ba cao như núi, tình thương của mẹ sâu như biển. Đất trời tuy rộng lớn nhưng chẳng thể nào sánh nổi với tình thương của ba mẹ dành cho con cái. (Khéo dùng thủ pháp so sánh, ví von "tình thương của ba cao như núi, tình thương của mẹ sâu như biển” để thể hiện sự bao la của tình cha, tình mẹ.) Nhưng không giống mẹ, ba thường giấu kỹ tình thương của mình trong tim, ít biểu lộ ra ngoài. Vì vậy mà chúng ta hiếm khi hiểu hết được tình thương bao la của người.

Ba luôn dặn tôi không được chơi bóng trong nhà, vì sợ sẽ vô tình làm vỡ đồ đạc. Nhưng thứ bảy hôm ấy, trời mưa rả rích suốt ngày, tôi ở mãi trong nhà cảm thấy rất buồn chán, bèn đem bóng ra phòng khách chơi, trong lòng tự nhủ sẽ cẩn thận để tránh làm vỡ đồ đạc. Chẳng may, trong lúc mải chơi, tôi đá mạnh quả bóng vào tường, quả bóng bật ra, va vào khay trà, làm chiếc tách cũ kỹ ba thường dùng để uống trà rơi xuống đất, vỡ tan. Hình như lần trước Ba có kể cho tôi nghe đây là chiếc tách uống trà do ông nội để lại. Đang ở trong phòng làm việc, nghe tiếng loảng xoảng, ba đi nhanh ra. Thấy những mảnh vỡ của chiếc tách cũ đang nằm trên đất, cạnh quả bóng, ba tức giận la tôi một trận. Chỉ là một chiếc tách cũ thôi mà, làm gì ba la tôi ghê vậy! Trong lúc tự ái, tôi thốt lên: “Chiếc tách đó cũ mềm rồi. Ba làm như nó là của báu không bằng!”. Lời tôi vừa dứt, mặt Ba đanh lại giận dữ, rồi ba vớ lấy cây chổi lông gà, quất vào mông tôi một roi đau điếng. Tôi khựng người, rồi nước mắt ầng ậng trào ra. Chưa bao giờ ba đánh tôi, vậy mà hôm nay chỉ vì một chiếc tách cũ, ba nỡ... Vừa đau, vừa sợ, vừa tủi thân, tôi khóc váng lên. Đang nấu ăn trong bếp, nghe tiếng khóc của tôi, mẹ chạy ra. Thấy ba đang hầm hầm cầm cây chổi lông gà, mẹ giữ tay ba lại và nói: “Thôi anh, đừng đánh con, có chuyện gì từ từ nói cho con hiểu”. Không những không biết ơn mẹ, tôi còn hét lên: “Mẹ tránh ra đi! Để ba đánh con cho hả giận! Hu hu hu hu…”. Nghe tôi hét, mẹ ngẩn người, rồi buồn bã đi vào bếp. Ba giận dữ vứt cây chổi lông gà lên ghế sa-lông, đi vào phòng làm việc và đóng cửa lại. (Việc miêu tả động tác, dáng vẻ đã thể hiện sự quan tâm của ba mẹ và nỗi đau lòng khi bị tôi làm tổn thương.) Sau khi đứng bẩn thần một lúc ở phòng khách, tôi cũng bỏ vào phòng mình, leo lên giường, trùm kín chân giả vờ ngủ, bỏ cả bữa cơm chiều. Rồi tôi ngủ thật lúc nào không hay.

Nửa khuya giật mình tỉnh dậy, cảm thấy khát nước, tôi nhẹ nhàng mở cửa phòng, định vào bếp để lấy nước uống. Ngang qua phòng của ba mẹ, tôi vô tình nghe tiếng mẹ vọng ra: “Em biết cái tách uống trà đó là kỷ vật duy nhất của ba để lại nhưng con đã lỡ làm vỡ nó rồi, anh đừng buồn nữa!”. Rồi tôi nghe tiếng ba: “Đúng là chiếc tách của ba bị vỡ làm anh rất buồn. Nhưng anh còn buồn con hơn. Anh đánh con nhưng anh đau lòng lắm. Con làm sai mà vẫn không chịu nhận lỗi, đã vậy còn hỗn hào với em.”. Lời nói của ba khiến tôi nhận ra ba thương tôi biết nhường nào. Tất cả những gì ba làm cũng chỉ muốn tôi nên người mà thôi. (Miêu tả tâm lý sau khi nghe cuộc nói chuyện của ba mẹ, tôi đã nhận ra lỗi lầm và hiểu được tình thương của ba.)

Tôi chạy vào phòng ôm chầm lấy ba mẹ, nói lời xin lỗi và lời cảm ơn ba mẹ từ tận đáy lòng.


Những bài văn mẫu hay.




(Lonale59.com)

No comments:

Post a Comment

Post Bottom Ad

Pages