Bài Văn: Biển Lại Vui Như Ngày Xưa. - CÂU CHUYỆN TÌNH TÔI.

"Mỉm Cười Khi Người Hạnh Phúc"

Post Top Ad

Bài Văn: Biển Lại Vui Như Ngày Xưa.

Share This


Hiện nay, biển đang bị ô nhiễm trầm trọng vì đủ loại rác thải do con người đổ xuống biển. Nước biển không còn trong xanh khiến nhiều loài sinh vật sống trong biển biến mất dần. Sống ở đáy biến, những rạn san hô cũng chịu chung số phận. Do nước biển dơ, các loài tảo sống cộng sinh với san hô không nhận đủ ánh sáng mặt trời để quang hợp, tạo ra chất dinh dưỡng cung cấp cho san hô, cộng thêm nước biển bị a-xít hóa và rác phân hủy lắng cặn xuống, những rạn san hô đang chết dần chết mòn. San hô chết, nhiều loài sinh vật mất đi môi trường sống, hậu quả là chúng cũng biến mất. (Hậu quả của ô nhiễm biển thật khủng khiếp ) Đau lòng trước thực trạng này, ông biển bèn đi khắp nơi tìm sự giúp đỡ.


Đi mãi đi mãi, ông biển gặp một hòn đảo nhỏ. Vừa gặp hòn đảo, ông biển nói ngay:

Này, cháu đảo nhỏ ơi, cháu có thể nhận giúp ông một ít rác được không? Mỗi ngày, con người đều để nhiều rác xuống biển khiến cơ thể ông đau quá! Các loài sinh vật sống trong mình ông cũng sắp chết hết cả rồi!

Nhưng hòn đảo nhỏ lắc đầu, buồn bã trả lời:
Không được đâu ông ơi! Ông xem, con người đang sống trên mình cháu, cháu lại bé tí. Nếu cháu nhận rác của ông, cháu biết để chúng ở đâu? Rồi sớm muộn gì cơ thể cháu cũng bị ô nhiễm thôi. Ông thông cảm cho cháu nhé!

Nghe xong câu trả lời của đảo nhỏ, ông biển đành thở dài bỏ đi. Đi mãi đi mãi, ông biển đụng phải núi cao. Quá đỗi vui mừng, ông biển nói:

Này, ông bạn già ơi, cơ thể anh to thế, anh có thể nhận giúp tôi một ít rác được không? Trong người tôi nhiều rác khiến tôi đau quả! Các loài sinh vật sống trong mình tôi cũng sắp chết hết cả rồi!

Nghe biển than thở, núi cao nhíu đôi mày là những đám mây màu trắng bạc, ngẫm nghĩ rồi trả lời:

Không được đâu ông bạn già ơi! Trên người tôi có rất nhiều loài động, thực vật sinh sống. Nếu tôi nhận rác của anh, cơ thể tôi sẽ bị ô nhiễm và các loài động, thực vật ấy sẽ chết mất. Nếu chúng chết đi, cơ thể già nua của tôi cũng chết theo. Anh thông cảm cho tôi nhé!

Thấy núi cao cũng từ chối, ông biển tuyệt vọng bỏ đi. Hướng về đất liền, ông biến đi mãi đi mãi, cuối cùng gặp một bãi cát. Lần này, đã quá mệt mỏi, ông biển không hỏi han gì mà dốc hết sức dùng những con sóng lùa một ít rác lên bãi cát. Nhưng sóng biển vừa rút, chị bãi cát đã kêu thể lên: “Ôi chao, bẩn quá! Hỏi quá !" rồi nhờ anh gió thổi rác trở lại biến. Cứ như vậy, ông biển lùa rác lên bãi cát, anh gió lại thổi rác bay xuống biển, không ai nhường ai. (Sự giằng co giữa “ông biển” và “anh gió " thật quyết liệt. )

Bỗng nhiên, những tràng cười nói rộn rã vang lên trên bãi cát xuất hiện những tốp học sinh tay cầm theo những chiếc bao to đi nhặt rác. Vừa nhặt rác, các em vừa trò chuyện vui vẻ. Thấy vậy, chị bãi cát không nhờ anh gió thổi rác trở lại biển nữa, còn ông biển vội vàng dùng sóng lùa rác trong cơ thể mình lên bờ.

Cứ như vậy, ngày này qua ngày khác, các em nhỏ đều rủ nhau đi nhặt rác trên bãi biển. Các em còn kêu gọi mọi người không vứt rác xuống biển nữa. Chẳng bao lâu sau, nước biến trở nên trong xanh, những rạn san hô hồi sinh, các đàn cá bắt đầu sinh sôi trong lòng biển. Nhìn những rạn san hô đủ màu sắc đung đưa thân hình trong làn nước trong vắt, xung quanh là các đàn cá đông hàng ngàn con đang bơi lội theo những vũ điệu kỳ lạ, phía trên là ánh mặt trời lấp lóa rọi thẳng vào đáy nước, ông biển cảm thấy trong lòng vô cùng sảng khoái, vui vẻ. Nằm sải tay thanh thản ngắm những áng mây trắng đang trôi trên bầu trời, ông biển hát khe khẽ: rì rào, rì rào…


100 Bài Văn Mẫu Chọn Lọc.


No comments:

Post a Comment

Post Bottom Ad

Pages