Thời Gian Tươi Đẹp Một Thời Của Em Mang Tên Anh. - CÂU CHUYỆN TÌNH TÔI.

"Mỉm Cười Khi Người Hạnh Phúc"

Post Top Ad

Thời Gian Tươi Đẹp Một Thời Của Em Mang Tên Anh.

Share This

Đời người được mấy khi tuổi trẻ, khoảng thời gian thanh xuân của em là những mối tình đầy vết xước, nhưng có một tình yêu mà em chưa một lần oán trách dù cho tình yêu đó đã mãi xa em và chẳng bao giờ quay về.




 Tình yêu đó là anh, anh bước vào cuộc sống của em như một sự tình cờ, là lúc mà em chẳng màng thiết tha đến hai từ gọi là "tình yêu", và ngày gặp anh em cũng chẳng nghĩ đến 2 từ đó xảy ra giữa em và anh. Nhưng thế rồi năm tháng qua đi em và anh lại bên nhau cùng nhau đi qua những quãng đường mà ta tưởng chừng sẽ chẳng bao giờ chung bước. Và bắt đầu quãng thời gian tươi đẹp có anh bên em.






Em đã yêu anh... Em ở bên anh, cứ như vậy em không biết em đã yêu anh từ bao giờ, và anh yêu em từ khi nào, rồi từng ngày đi qua là những yêu thương bên nhau, rồi yêu thương đi qua là những giọt nước mắt rơi xuống mặn môi. Chúng ta tựa vào nhau khóc nức nở như hai đứa trẻ bị lạc chỉ vì chia ly, và rồi nước mắt đi qua em lại trở về với những nỗi đau.













"Chia tay"




Và rồi như xé cả bầu trời, anh buồn em khóc, đường phố đông đúc là vậy mà sao em chỉ thấy có mình em, khóc như mưa như chưa được khóc, đau lòng khi mất đi điều gì đó mà đã thuộc về mình bấy lâu nay. Anh từ bỏ thói quen bên em, em từ bỏ sự quan tâm nơi anh, ta từ bỏ nhau.






Và mỗi lần đi qua những con đường trải đầy những kỷ niệm của chúng ta liệu rằng anh có nhớ em không, có nhớ vòng tay em khẽ luồn từ phía sau ôm anh không anh, hay những lúc em thích ôm cổ anh từ phía sau... Anh có nhớ không anh.




Những lần vỗ về em sau những tổn thương, những lần anh nắm tay em giữa mùa đông lạnh giá, tay em lạnh, tay anh ấm nên anh sẽ nắm tay em, rồi những lần chẳng ngại ngùng anh kéo em lại hôn em.




Rồi thời gian lại đi qua, cứ đi qua, thời gian tươi đẹp mà em nghĩ rằng sẽ mãi là của em....tan biến như làn khói hơi sương, em cố nắm giữ nhưng không được, em không chạm vào được, càng đưa tay níu giữ sương càng tan nhanh, rồi em bất lực không giữ được màn sương kia, và em lặng lẽ đi trong sương mờ cảm nhận cái lạnh khi sương chạm vào da thịt em cho đến khi sương tan hết.








Ngày hôm nay nơi này em đã bình yên đã nhẹ nhàng lòng mình nhưng... nhưng sao mùa đông đến nhanh vậy, tay em bắt đầu lạnh, trời bắt đầu làm cơ thể em lạnh dần và trái tim em hấp hối, có những giây phút em tưởng như anh ngay bên cạnh em, có những khoảnh khắc em nhìn ai đó tưởng là anh. Em muốn hỏi thăm anh dạo này anh có khỏe không, anh có bị cảm không...?




Thời gian tươi đẹp ấy với em chỉ còn lại là những ảo ảnh, là ảo giác, là sự giật mình khi thấy ai đó tưởng chừng là anh rồi nhận ra xung quanh là xa lạ.





Lonale59.com

No comments:

Post a Comment

Post Bottom Ad

Pages