Đợi Người Về Nắm Tay Anh Lần Cuối. - CÂU CHUYỆN TÌNH TÔI.

"Mỉm Cười Khi Người Hạnh Phúc"

Post Top Ad

Đợi Người Về Nắm Tay Anh Lần Cuối.

Share This

*****

"Em ơi! giờ anh phải làm sao..
Giữa những tháng năm nhọc nhằn thương nhớ..
Lỡ yêu một người, trái tim nào có lỗi...
Mà sao đau khổ mãi không thôi."

Ai rồi cũng sẽ thành người cũ của nhau, sau những năm tháng yêu thương mặn nồng, ngọt ngào ấy... những câu hẹn ước rồi cũng quên.

Một ngày tôi cũng đành lòng gọi em là người thương cũ, một ngày mà lòng cứ buồn mênh mông, cứ tha thiết thứ cảm giác yêu khi xưa mà chẳng biết phải làm gì?




Có khi nào em biết không? Tôi vẫn hay trở về nơi ấy, một góc nhỏ phố trước cổng nhà em. Em hỏi tôi tại sao lại trở về nơi ấy làm chi ư? Tôi chẳng biết nữa...

Đứng trước cái ngõ nhỏ ấy rồi cầm điện thoại trên tay cứ muốn gọi cho em. Mình gặp nhau một phút thôi có được không? Mà chẳng bao giờ tôi dám gọi cho em. 
Tôi nhớ hồi trước em nói: "Khi chia tay rồi mặt cho người đó có nhắn tin gọi điện, thì em cũng chẳng bao giờ trả lời..."
Thành ra tôi cứ đứng đó thật lâu rồi lại đi, hết lần nay đến lần khác.
Tôi trở về những nơi ngày trước tôi với em từng nắm tay nhau bước qua những khung trời đẹp...còn đó những nỗi niềm mặc cho thời gian cứ trôi qua ngày này sang ngày khác.
Phải chăng khi im lặng rồi mọi thứ sẽ được lãng quên, nếu được như thế tôi sẽ im lặng để người được quên, để người thôi không phải đau lòng, để người được vui như ngày xưa...




Anh có về tháng tám với em không? 
Mình hò hẹn giống như ngày xưa cũ.
Đánh thức yêu thương đã một thời say ngủ,
Để những phai tàn thắm lại một mùa xa. 

Anh có trở về lối nhỏ hôm qua 
Ngấm chú mèo con vẫn ngoan hiền bên khung cửa sổ.
Bước lại đường xưa trong con mưa chiều đổ,
Gói cả ngọt ngào sau mọi chát chua ?
(Lona)  

Anh có về tất cả những nơi tháng tám mình từng đi qua, tìm lại em, chỉ tiếc là anh đợi em rất lâu ở những nơi ấy, lại chẳng gặp được.
Có lẽ mình đã chẳng còn cơ hội để gặp gỡ nhau nữa...tại anh đã lỡ làm lạc mất em rồi, để chi bây giờ phải tìm em trong vô vàng nổi nhớ...
Vâng! Có lẽ mình lạc mất nhau rồi... em nhỉ!
Có những nỗi buồn, có những điều vẫn mãi chẳng bao giờ nói được, có những nỗi nhớ vẫn âm thầm ri rỉ trong trái tim, từng hơi thở.
Rồi đây phải nhớ một người chỉ biết lặng im...
Thêm một lần nữa được nắm tay em thật chặt... có lẽ điều đó chỉ còn là giấc mơ, một giấc mơ hoang làm tan nát một tâm hồn yêu.



(Có một thói quen nói bỏ nhưng chẳng bỏ được...
Có một nỗi nhớ muốn quên mà mãi chẳng thể quên...)
Lonale59.com


No comments:

Post a Comment

Post Bottom Ad

Pages