NHỮNG MÙA HOA BỎ LẠI. - CÂU CHUYỆN TÌNH TÔI.

"Mỉm Cười Khi Người Hạnh Phúc"

Post Top Ad

NHỮNG MÙA HOA BỎ LẠI.

Share This

Trời lập đông hoa cải ngồng trổ bông ngút ngắt
Con sáo nhỏ bên sông ru lòng mình...se thắt
Ngậm nổi buồn thương lại những mùa hoa

Anh có về...cho ta nhặt lấy những dại khờ
Gom tất cả thành hành trang xưa cũ
Ta đốt hết cho mùa đông rực lửa
Khơi chút tình thương lại những mùa mưa


Vạt cải bên sông .. chờ người... héo hon như màu nắng
Em thương anh như thương mùa đông vắng
Tay em gầy ai sưởi ấm...anh ơi

Những mùa hoa...anh bỏ lại... đâu rồi
Dường như nắng nhuộm lòng em hoang hoải
Hay tại em xót thương mùa hoa cải
Mà nổi buồn se sắt mãi không phai.



Suốt đêm hôm qua tôi nằm thao thức, cứ nghĩ mãi về cô ấy. Nhắm mắt tôi lại mơ về cô ấy nắm tay tôi nhẹ nhàng cùng đi về phía trước, khi đó tôi cười thật hạnh phúc. Những giấc mơ cứ đến một cách tự nhiên như thế...
Và rồi Tôi thấy buồn cho những giấc mơ ấy.
Tôi hiểu... thật ra thì tôi đã làm cho cô ấy đau đớn trong một thời gian đủ dài, đã là quá sức với một người con gái như cô ấy.
Tôi tự hỏi mình?
Tôi còn mong muốn gì ở cô ấy nữa chứ...chẳng lẽ tôi ích kỷ đến nỗi phải làm cô ấy buồn mãi thì mới vừa lòng sao?
Một người như tôi được gặp cô ấy đã là điều may mắn, vì tôi đã buồn thì thật là...
Ngày ấy phải lòng cô ấy là điều tuyệt vời nhất trong cuộc đời của tôi. 
Tôi mong cô ấy rồi sẽ bình yên. Để những mùa hoa nở lại thấy cô ấy cười tươi như những đoá hoa xinh bên người thương yêu...để những mùa hoa nở không còn trong những đợi chờ.
Tôi mong ước muốn sau cùng tôi dành cho cô ấy được thực hiện. Cho dù mai này cô không cần nữa, cho dù mai này nó trở thành cái gì đó phù phiếm trong cô. Thì tôi vẫn muốn cô hiểu rằng, đó là tất cả những gì tôi làm điều vì cô, nó là cả một tấm lòng, tình yêu mà tôi dành cho cô.


"Gió đưa bong cải về trời...
Rau răm ở lại chịu lời đắng cay..."

Lonale59.com

No comments:

Post a Comment

Post Bottom Ad

Pages