Khói Rơm Từ Bếp Quê Nghèo. - CÂU CHUYỆN TÌNH TÔI.

"Mỉm Cười Khi Người Hạnh Phúc"

Post Top Ad

Khói Rơm Từ Bếp Quê Nghèo.

Share This

*****

Lâu..! Tôi lại thèm được nghe mùi hương muỗm nướng, ngô rang, cái mùi hăng hắc của phân trâu, những con đường hẹp bằng sải tay, những hàng tre với đám thiêu thân vướng đầy cuống họng.

Thèm được nghe tiếng trẻ đùa vui vọng làng xóm nhỏ, thèm bữa cơm chiều đơn sơ, tươi rói, thèm được nghe tiếng gà gáy rời rạc ở một đồng quê. Và lâu! Tôi lại nhớ những rặng dương già nằm lao xao giữa đêm trăng tròn vành vạnh, thì thầm với đại dương, réo rắt cùng gió biển.

Nhớ những bãi cát dài êm đềm sóng vỗ, những mùa hè hiền dịu gió đồng, những con nắng chói chang xiên ngang mây lưng chừng núi.


Khói Rơm Từ Bếp Quê Ngèo.

Nhà nghèo Mẹ vẫn đun rơm
Thương quê từ ngọn khói thơm những ngày

Phố không có khói chiều bay
Khói xe cũng đủ làm cay mắt người

Đường xa phố thị chiều nay
Nhớ quê nhớ ngọn khói bay những chiều

Mẹ già dáng mỏng liêu xiêu
Bếp nghèo những sợi rơm nhiều khói cay

Quê hương đồng rạ mà say
Nghe như tiếng sáo những ngày xa xưa

Nhập nhoè ngọn khói đồng trưa
Mẹ ơi cơn gió như vừa mới khơi

Phố xa con vẫn chơi vơi
Mẹ ngồi đun bếp rơm phơi ướt chiều

Nhớ quê ngọn khói thơm rêu
Mẹ ơi sao mắt lại nhiều xót xa

Nồng thơm con thấy như là đâu đây!….



(Lonale59.com)


No comments:

Post a Comment

Post Bottom Ad

Pages