Nhân duyên đã cho tôi gặp được em. - CÂU CHUYỆN TÌNH TÔI.

"Mỉm Cười Khi Người Hạnh Phúc"

Post Top Ad

Nhân duyên đã cho tôi gặp được em.

Share This

Những cơn mưa cuối cùng còn sót lại,
Của mùa đông làm buốt giá tim mình.
Ta muốn được cùng người đem tâm sự,
Rót đêm dài, nhưng rồi chỉ lặng thin.

Người không hiểu những điều ta kể,
Cũng như ta, chẳng tin nổi thói đời.
Nên cuối cùng mình gặp nhau chỉ để,
Thêm đoạn buồn năm tháng đó...mà thôi.
(Lona)


Nhân duyên đã cho tôi gặp được em.

Gặp gỡ được người giữa muôn vạn người trên thế gian, đó là duyên, đem lòng yêu thương người là nợ...đâu biết rằng xa người rồi đoạn đường ấy là đau, là buồn...Anh vẫn tin rằng chúng mình thật sự có duyên mới gặp được nhau. 

Đôi khi ta cứ đổi lỗi cho định mệnh gặp gỡ rồi chia xa, nhưng đâu biết cuộc đời luôn có những trái ngang, ngã rẽ...người trách ta sao gặp gỡ rồi phụ nhau.

Sống trên đời ai không phải lựa chọn những điều mình mong muốn...ta chỉ tiếc rằng đã phụ người mà thôi. 

Cuộc đời này có quá mong manh không em nhỉ...gặp hôm nay, cười hôm nay, ai biết ngày mai ta còn gặp nhau, còn nói cười. 

Đối với anh, mỗi ngày còn gặp em, còn nhìn em cười...em có biết đó là niềm hạnh phúc của anh không? 

Anh vẫn mong thời gian mình còn gặp nhau đủ lâu... Nếu có duyên nhất định sẽ như thế mãi mãi. Nên dù có cưỡng cầu cũng không thể nào được.

Nhiều hôm nhớ... Anh hay chạy đến trước hẻm nhỏ lối vào nhà em, đứng đó một lúc rồi lại đi...cảm giác như sống lại những kỷ niệm ngày xưa, mà anh luôn nghĩ rằng mới hôm qua, vẫn còn nhau đấy. Nhưng có ai biết rằng ngày ấy đã trôi qua xa lắm rồi...

Dù gì em vẫn mãi là người anh không bao giờ quên...mãi là người thương.

Bởi em là người con gái đầu tiên làm anh phải khóc vì yêu...không chỉ một lần.

Bởi em là người đầu tiên anh quỳ gối cầu xin em ở lại. (Trừ thầy cô, bắt anh quỳ gối khi còn đi học...) Trong trí nhớ của Anh, từ khi lớn lên đến bây giờ, anh chưa bao giờ bị ba mẹ đánh một trận đòn, chưa bao giờ phải quỳ gối...

Là do anh đã tự nguyện làm điều đó...bởi anh sợ mình lạc mất nhau. Sẽ chẳng bao giờ có cơ hội gặp lại, mặc dù chúng mình điều sống chung dưới bầu của thành phố này.

Anh đã làm điều mà em không thích và không bao giờ mong muốn: "Em muốn người em yêu quỳ gối cầu hôn em." Chứ em không muốn nhìn thấy cảnh đau lòng này.

Có lẽ cả đời này anh không bao trả hết những điều em đã vì anh...tình cảm đó, vì cuộc đời quá ngắn. Như em từng nói: "Người đi rồi có bao giờ quay lại đâu". Thôi nên chúng mình đừng nói chuyện tương lai, chuyện ngày mai... mơ hồ. Em sẽ không đủ trẻ để mãi chờ một người, anh cũng chẳng đủ thời gian để quay về..! Nên chuyện chúng mình chắc đã lỡ...

Em phải hạnh phúc thôi...đã đến lúc em phải hạnh phúc bên một người xứng đáng được em yêu. Một tình yêu êm đềm vừa vặn, đủ để bên nhau đến cuối cuộc đời.

Em nhé!
Hôm nay Anh nhớ em..!
Anh biết là không nên như thế...
Những anh không thể ngăn dòng cảm xúc đó lại.
Đã gần một năm rồi, hôm nay anh mới nói với em một câu đúng nghĩa...thật ra thì anh nhớ em thôi. 
Anh muốn nói: Anh nhớ em...!
(Những anh đã không nói được...)
Bởi sẽ có một ngày anh chẳng kịp để nói điều ấy.
Cảm ơn em!
Ngày tháng ấy có nhau trong đời..!
Cảm ơn...!
Nhân duyên đã cho tôi được gặp em..!


Bố Khả Hân.


No comments:

Post a Comment

Post Bottom Ad

Pages