Ngoại hay an lòng nơi xa...Ngoại nhé! - CÂU CHUYỆN TÌNH TÔI.

"Mỉm Cười Khi Người Hạnh Phúc"

Post Top Ad

Ngoại hay an lòng nơi xa...Ngoại nhé!

Share This
Ngoại hay an lòng nơi xa...Ngoại nhé!

Có những lúc vô tình kêu tiếng ngoại 
Thoáng mơ hồ, hờ hững chút hơi bay 
Ngậm ngùi ôm nỗi nhớ lại đong đầy 
Bao năm rồi, có bao giờ gọi ngoại? 

Đã bao phen trăng khuyết, lấp, trăng đầy 
Qua mấy lượt hoa vàng, nhìn, hoa rụng 
Hình bóng ngoại mỗi ngày một lùi xa 
Đường còn lại, con mãi không còn ngoại 


Ngoại đã về, con vẫn còn ở lại 
Thân trôi lăn giữa dòng đời tuôn chảy 
Giữa cuồn cuộn có bao giờ dừng lại 
Phút bùi ngùi để nhớ ngoại ngày xưa? 

Tháng ngày dài vùi lấp nỗi đau thương 
Đây hình ảnh, hãy chôn vào tâm tưởng 
Dáng đứng ngồi, thì thôi, không mường tượng 
Đâu đó còn vương đọng, vẫn nhớ thương! 





Dẫu biết rằng cuộc đời có họp, có tan...mà sao con không thể ngăn nổi dòng nước mắt đang chảy dài trên má.
Hôm nay con nhìn ngoại mà lòng con đau như cắt...ngoại ơi!
Con muốn được nắm đôi bàn tay ngoại...
Đôi bàn tay từng dẫn dắt con những bước đi đầu tiên...
Đôi bàn tay từng lấy nón lá che mưa, che nắng cho con...
Đôi bàn tay nuôi con khôn lớn...
Cũng đôi bàn tay ấy con dẫn ngoại đi quanh đường làng.
Và giờ con muốn nắm lấy đôi bàn tay ấy lần cuối...để mai nay cách biệt âm dương, con vẫn biết rằng ngoại thương con nhất.
Hôm qua mẹ nói: "Ngoại giờ yếu lắm rồi con...!
Nhìn hình mẹ gửi mà con đau lòng lắm ngoại ah!
Lần nào về người đầu tiên con muốn gặp là ngoại, con vào nhà vội bỏ balo rồi chạy vào ôm ngoại một cái.
Ngày đi...
Người đầu tiên con chào tạm biệt vẫn là Ngoại...
Ngoại nói: "Tổ cha bay" đi làm xa nhớ giữ gìn sức khỏe nghe con. 
Ngoại buồn rưng rưng nước mắt: "Bay đi rồi, sang năm về không biết tao còn không?" 
Con luôn vui cười và nắm tay ngoại thật chặt...
Ngoại lo làm gì?
Ngoại còn ở với con cả đời ấy chứ?
Năm nào ngoại cũng nói với con câu ấy...
Con ôm ngoại thật chặt...
Con hôn ngoại thật sâu...
Như thể là lần cuối con gặp ngoại vậy đó..!
Con cố gắng kìm nén những giọt nước mắt rơi ra...con không thể để ngoại thấy, để ngoại thêm buồn. Vậy mà khi bước lên xe con cứ khóc mãi... Thật sự con chưa bao giờ muốn xa Ngoại.
Con muốn mãi là đứa cháu bé bỏng của ngoại ngày nào..!
Đã 30 mấy năm rồi ngày con được sinh ra đời...bữa cơm ngày cuối năm, và bữa cơm ngày bắt đầu một năm mới con điều cùng ngoại ngồi bên nhau cùng trò chuyện.
Năm nào ngoại cũng dặn con sáng mùng một phải là người đầu tiên bước chân vào nhà...mang sự bình yên và may mắn cho cả nhà.
Cứ như thế sáng mùng một nào con cũng là người đầu tiên bước vào nhà...!
Thắp hương cho ông bà...rồi cùng ngoại chuyện trò, ăn cái bánh đầu năm.
Cuộc sống cứ êm điềm trôi qua từng ngày, ngoại đã già như trái chín cây...! Con cũng lớn rồi ngoại ah!
Thời gian đã không còn cho ngoại bên con nữa rồi sao...?
Ngoại ơi! 
Con nhớ quá đỗi...! 
Con muốn nắm đôi bàn tay ngoại...
Con muốn được ôm ngoại...
Dẫu mai này có xa..!
Con vẫn mãi nhớ ngoại...
Nếu có kiếp sau ngoại nhớ...
Làm Bà Ngoại của con nữa nhé.
Ngoại an nghỉ nơi xa ấy an lòng...!

(Ngoại tôi.)_BKH


No comments:

Post a Comment

Post Bottom Ad

Pages