Những Ngày Xưa Đã Xa...! - CÂU CHUYỆN TÌNH TÔI.

"Mỉm Cười Khi Người Hạnh Phúc"

Post Top Ad

Những Ngày Xưa Đã Xa...!

Share This

*****

Một ngày muốn lục tung mọi ngóc ngách ngõ phố để tìm bóng hình người thương.

Anh muốn chạy đến bên em...
Ôm em..
Xoa dịu nỗi nhớ...
Chữa lành những đớn đau...
Lấp đầy khoảng trống cô đơn...
Vỗ về trái tim...
Lâu khô nước mắt...
Vuốt bờ tóc rối...
Hôn nhẹ bờ vai hao gầy mòn mỏi đợi chờ...
Ánh mắt thôi thổn thức nhìn về nơi khuất bóng người thương...
Để Nói em nghe: Thôi đừng buồn nữa vì một người như anh...


Trăng lên...ở đó có người chờ em.

Ở nơi nào đó giữa thành phố này, anh vẫn đứng đó một mình đợi chờ em. Với nỗi nhớ da diết những ngày tháng cũ... Tìm kiếm đâu đó kỷ niệm những đêm Trăng tròn bên em, hai đứa chạy xe lòng vòng để ngắm ánh trăng. Đã bao mùa trăng qua cũng là bao lần mình xa nhau.

Mất nhau rồi...
Nhưng thường mất nhau rồi mới biết mình đã lỡ, dù hôm nay ánh Trăng rất đẹp...thì em cũng không còn nữa để ánh trăng trong lòng Anh đã chết từ lâu. 

Đi lướt qua nhau đấy...
Gần nhau đấy...
Đưa tay sẽ chạm nhau đấy...
Ánh mắt nhìn nhau đấy...
Đã đủ gần để có thể nắm chặt tay nhau nhưng đủ xa để cả anh cả em không ai đưa bàn tay mình ra.
Mà cũng xa xôi lắm đấy...
Một ranh giới giữa yêu thương cũ, giận hờn, đau thương mới đủ để cách xa nhau một khoảng cách mênh mông tựa ngàn dặm...thương nhớ.

Mênh mông đôi bờ thương nhớ.

Anh muốn được cùng em, đi qua hết những thương nhớ, những bão giông cuộc đời, đi qua những đắng cay, mai thức giấc mình vẫn còn yêu nhau, bên ngôi nhà nhỏ trồng đầy hoa dại...Anh muốn em là cô gái được gả cho anh.
Anh muốn được cùng em nắm tay nhau đi đến những vùng đất mới, những nơi xa lạ, để thấy mình quan trọng với nhau như thế nào...!


Về với em không?
Về dựng căn nhà nhỏ
Bên dòng sông có cỏ mọc bốn mùa
Khu vườn hoang em trồng loài hoa đỏ
Tối lửa, tắt đèn mình nương tựa đời nhau.

Về với em không?
Dù tóc rối bạc màu
Em nấu ấm trà khuya...anh ngồi nghe gió thổi.
Mỗi buổi bình minh anh ra đồng lúa mới.
Em bếp núc, cửa nhà, em may áo cho anh!

(Mưa_lona)


Những ngày yêu nhau ta cứ hẹn mai rồi sẽ cùng nhau đi đâu đó thật xa, mà rồi thì chẳng đi đâu...
...........
Ngỡ như hôm qua mà đâu hay rằng ta xa nhau cũng gần tròn một năm rồi.
Chuyện tình chúng mình đã đủ là cũ chưa em, đã thôi thổn thức những đêm dài, đã thôi vì nhau mà đau...!

Anh biết mình thật tệ đúng không em, từng hứa hẹn sẽ yêu thương nhau vậy mà một ngày rồi cũng bỏ em đi.

"Người chẳng thể nào hiểu được cái cảm giác, cảm xúc của em, chẳng thấu được đâu người à...!"

Anh đã quay lưng bước đi, bỏ lại em một mình với những tổn thương, một người con gái như em phải chịu đựng nỗi đau vì anh mang lại. Anh chẳng bao giờ biết được cảm giác trong em? Anh chẳng bao giờ thấu hiểu hết...
Anh vẫn mong thời gian sẽ chữa lành hết những tổn thương...rồi một ngày anh không còn là cảm giác quan trọng trong em mỗi ngày nữa. 

Lúc ấy em phải thật hạnh phúc em nhé! 
Hạnh phúc sẽ luôn trở lại, không ở dạng này thì ở dạng khác, không cùng anh thì.... hạnh phúc cùng người khác.

(Trong sâu thẳm tâm hồn vẫn mong em là người con gái được gả cho anh)

Bố Khả Hân_lonale59.com


No comments:

Post a Comment

Post Bottom Ad

Pages