Lạc Giữa Nhân Gian. - CÂU CHUYỆN TÌNH TÔI.

"Mỉm Cười Khi Người Hạnh Phúc"

Post Top Ad

Lạc Giữa Nhân Gian.

Share This

*****

Ngoãn mặt về phía cuối con đường ta đã qua

Hoa rơi cho nỗi buồn tả tơi

Ngày nào đôi chúng ta vẫn mộng mơ rất nhiều

Mà nay mỗi đứa đã ôm riêng mình những điều.
Trong đôi mắt ấy cố giữ muôn vạn niềm đau

Trong con tim nay đã khô cạn

Con sông bên kia là nước mắt phải không?

Để bao cơn mơ là quá khứ.
Lạc về đâu bao giấc mơ

Cho đời những tối tăm khói sương mờ

Vầng trăng kia buồn vô tận

Giấu đi rồi nụ cười hôm qua.
Tình mong manh dù kiếp sau

Mong gặp nhau nối duyên vẫn ban đầu

Dù nơi đây người bước đi

Chốn nhân gian đời là sầu bi.
(Uyên Phương)


Lạc mất người...
Tìm đâu giữa cõi đời...
Hình bóng người xưa...

Rồi thì Cô cũng đi lấy chồng, bỏ lại sau lưng những đắng cay nước mắt, tủi hờn một thời, mà những người đàn ông trước đó từng đối xử tệ bạc với Cô, với tình yêu của Cô...! Để lấy một người đàn ông Cô không yêu nhưng vẫn gọi là chồng.
Ngày Cô đi lấy chồng, Cô khóc nhiều lắm, nước mắt cứ rơi mãi, Tôi không biết Cô khóc vì hạnh phúc, Cô khóc vì sắp phải xa gia đình người thân để về nơi xứ lạ làm dâu...hay Cô khóc cho bản thân mình, cho tình yêu, vì một người đàn ông Cô yêu... Mà chấp nhận lấy một người đàn ông khác.
Tôi cứ đứng từ xa mà nhìn những giọt nước mắt thấm đẫm làn má phấn hồng của Cô. Tự nhiên tôi cũng bật khóc...
Sao út lại khóc...? Cô hỏi tôi.
Cô đi lấy chồng rồi còn ai chơi với út...
Còn ai thương út...ai mò cua bắt ốc cùng út những ngày mưa, ngày lúa trổ bông ngoài đồng. Chỉ còn lại mùa hè với tiếng ve kêu mãi bài tình ca buồn, rồi hóa kiếp..!
Ngày đó tôi biết Cô khóc vì nỗi xót xa chứ không phải vì niềm hạnh phúc, ngày lấy chồng, đôi mắt Cô cứ đệm buồn nhìn về nơi xa...cho đến tận bây giờ tôi mới hiểu hết những giọt nước mắt của Cô ngày ấy.
Ngày người đàn ông đó xuất hiện bên đời của Cô, Tôi để ý thấy lúc nào Cô cũng cười, cũng nói vui vẻ cả ngày...
Những hôm người đàn ông đó ở lại nhà tôi, Cô hớn hở đi chợ nấu cơm chuẩn bị hoàn hảo từng món ăn, với niềm hạnh phúc, yêu thương nồng nàn nhất. 
Vài bữa cơm chút ít niềm vui rồi người cũng đi, bỏ lại Cô...từ đó chẳng còn thấy Cô cười. Người cũng bỏ Cô đi lấy người khác, Cô cũng buồn mà đi lấy chồng...tự nhiên tôi thấy ghét người đàn ông đó vô cùng cho đến mãi bây giờ...

Ngày tôi đám cưới, đôi mắt tôi cũng đượm buồn như Cô, đôi mắt cứ mãi ngóng trông về miền xa xôi nào đó. Tôi không khóc như Cô, tôi dấu nó trong lòng chảy ngược vào tim, rồi tôi lại nhớ Cô, tôi mới hiểu nếu như hôm nay Cô có ở đây, chắc Cô sẽ thấy được ánh mắt tôi và hiểu được cảm giác của tôi lúc đó.
Bởi Cô là người thương tôi từ khi tôi còn bé, đi đâu tôi cũng lẽo đẽo theo Cô...Cô thương và Cô cũng hiểu tôi.

Cô ah! Con không buồn vì người ta bạc bẽo như cô, con buồn vì con bạc bẽo người con thương...
"Ngày anh đi tôi không còn ra biển nữa.
Bởi với tôi, biển cũng đã chết rồi.
Chỉ day dứt một điều không kịp hỏi.
Sao anh đành tát cạn biển trong tôi?"
(Lona)

Con lại nhớ đến lời ông thấy bói năm xưa Cô dẫn con đi xem...bây giờ con mới hiểu, con người điều có lý do để tồn tại...

Con lại buồn bởi niềm vui của người này, lại là nước mắt người kia...
Vẫn nợ người một câu thủy chung ân tình, nếu có nhân duyên tôi nhất định, nguyện bên người...trọn vẹn một chữ tình.


(BKH_lonale59.com)

No comments:

Post a Comment

Post Bottom Ad

Pages