Chẳng còn gì ngoài nỗi cô đơn - CÂU CHUYỆN TÌNH TÔI.

"Mỉm Cười Khi Người Hạnh Phúc"

Post Top Ad

Chẳng còn gì ngoài nỗi cô đơn

Share This
Chẳng còn gì ngoài nỗi cô đơn

Chẳng còn gì ngoài nỗi cô đơn
Chợt thức dậy từ một nơi nào đó
Như lữ khách giữa đời là quán trọ

Ta bước lang thang cùng với mình ta






Đừng hát người ơi những bản tình ca

Những bản nhạc sao lắm là dối trá

Tình yêu chỉ là chiếc vòng nghiệt ngã

Đừng hết sơn son rồi lại thếp vàng





Đừng nói người ơi những lời dối gian

Chỉ đẹp lòng nhau đầu môi chót lưỡi

Ta chỉ muốn nghe những lời tim nói

Hãy nói những gì hay hơn lặng thinh





Đêm nay ta nghe lặng giữa lòng mình

Có gã đàn ông vu vơ bật khóc

Những giọt lệ chảy ngược vào tim óc

Hóa thành nỗi buồn lặng lẽ, xót xa





Còn lại gì khi giông bão đã qua

Lòng người bỗng chơ vơ như đồi núi

Ngổn ngang trong tim hình hài đá cuội

Cằn khô đất nhớ hoa hồng





Khuya lặng lẽ về quanh những phố đông

Những hàng cây cũng hóa chồng hóa vợ

Quay quắt từ đâu nỗi cô đơn òa vỡ

Đường về chỉ một mình ta…



Chẳng còn gì ngoài nổi nhớ...!

"...Rồi một ngày cô gái bỏ đi xa.. 
Chàng trai nhớ mà không tìm ra được...
“Ước gì mình trở về ngày tháng trước,
Sẽ chẳng bao giờ mình để tuột tình yêu"... 
Chàng trai nhớ vòng tay một người biết bao nhiêu... 
Nhưng ngại tìm về vì quá nhiều vật cản...
Cứ thế ầm thầm xa nhau bởi vơi dần can đảm...
Cứ thế họ quên nhau qua năm tháng thật dài..." 

Này cô gái...chàng trai ấy mong muốn gặp cô nhiều lắm...
Cô gái dặn chàng trai rằng...nếu mai này có đi ngang về phố cũ...
Có gặp lại nhau, xem như vô tình không thấy.
Bởi cô gái sợ lần nữa điêu linh...
Chàng trai lại sợ phải gặp lại cô gái ấy...
Sợ lại gieo sầu thêm trái tim cô...
Nên mãi họ chẳng bao giờ dám gặp lại...
Dù vẫn còn thương...
Dù vẫn còn nhớ...
Dù vẫn còn yêu...



Lonale59.com

No comments:

Post a Comment

Post Bottom Ad

Pages