Phố Cũ Vắng Bóng Một Người. - CÂU CHUYỆN TÌNH TÔI.

"Mỉm Cười Khi Người Hạnh Phúc"

Post Top Ad

Phố Cũ Vắng Bóng Một Người.

Share This

*****

Ngã đường hôm nay vắng một ai 
Còn một bóng lẻ loi giữa chông chênh quá khứ 
Mãi đứng đó chờ một người vô tư lự
Đi hết mọi chân trời mà chẳng biết ngày về đây. 


Vắng một người, ký ức bỗng nhạt nhòa như khói mây 
Chỉ mình em, làm sao đứng mãi ở góc đường 
Chờ ai đó quay về trong gắng gượng 
Để biết rằng bản thân đã chẳng phí sức hoài công. 


Ngày xưa người hứa, dầu thế nào người sẽ luôn trông ngóng
Nhưng giờ đây, kẻ đứng chờ lại chính là em
Lời hứa ngày xưa người có còn gói ghém
Hay đã mang theo cùng khoảnh khắc bóng lưng người khuất tầm? 


Con đường kỹ niệm đã thôi gọi tên nhau nữa
Ký ức rơi rồi, người có thèm quay về nhặc đâu.
Phó mặc mình em, trong nỗi nhớ vương sầu
Vì tháng năm ấy, mình làm gì để quay về được đây. 
(Phố cũ vắng bóng một người)


Phố cũ vắng bóng một người.

(Đi qua những con đường cũ ngày xưa, Anh có nhớ một người nữa không?
Hay Anh quên rồi kỹ niệm cũ...chỉ để nhớ một người khác không phải là em!
Con đường dài mình Em bước lẻ lôi trong nổi nhớ đơn côi.
Bàn tay Anh đã không còn nắm chặt bàn tay em trên phố.)

Hôm nay! 
Nhớ lắm một người con gái anh yêu, nhưng chẳng biết làm thế nào để nói...anh nhớ em.
Thời gian có làm anh phai mờ em trong trái tim anh, hay vẫn còn đó một người, để nỗi buồn cứ lớn dần theo thời gian. Anh đang thật sự cố gắng giữ em lại, hay mãi anh không thể quên...
Thời gian có là thuốc nhiệm màu thương nhớ!

Anh muốn được một ngày sống vô tư, quên hết chuyện thế gian đúng sai...!
Anh muốn được một ngày thật bình yên chẳng âu lo ngày mai...
Anh muốn được một ngày chẳng nhớ gì...chỉ nhớ em!
Anh muốn được một ngày...
Ngày ta còn yêu.

Anh muốn nhiều thứ lắm, nên anh cũng tham lam không kém, tham lam đến nỗi cứ muốn giữ em lại. Mà không chịu quên, nên anh trở thành người lừa dối chính mình, cảm giác của mình. Anh chẳng hiểu được trái tim và lý trí...thật sự đang muốn gì? 

Tự cảm thấy lâu rồi chẳng được nụ cười ra hồn, đêm cũng giống như ngày, có thức vài hôm cũng không sao. Bởi lẽ đến một ngày nhận ra nó chẳng còn ý nghĩa, thức rồi cũng thành quen.

Thói quen xấu nhất anh không thể bỏ được, là hằng ngày nhìn em trong hình rồi cười một mình, lấy tay vuốt nhẹ làn tóc em...! Không biết tự bao giờ em trở nên quen thuộc như thế...! Như chưa bao giờ mình nói xa nhau.

Vẫn mơ mộng hảo hiền rằng, mai đây người có về bên ấy...vẫn có thể giữ lại được đôi chút về chuyện chúng mình. Để khi gặp một điều gì đó quen thuộc giống anh, có thể nhớ về anh đôi chút. Đó là hạnh phúc của những người từng yêu nhau. Biết rằng ta vẫn còn trân trọng quá khứ, dù là đau thương. 

Vẫn luôn mong như thế...?
Vẫn mong em vui vẻ mỗi ngày!

(Bố Khả Hân_Lonale59.com)
Hãy gửi cho chúng tôi câu chuyện của bạn về địa chỉ: lonale59@gmail.com


No comments:

Post a Comment

Post Bottom Ad

Pages