Em đâu! - CÂU CHUYỆN TÌNH TÔI.

"Mỉm Cười Khi Người Hạnh Phúc"

Post Top Ad


*****

Em đâu rồi sao chẳng trả lời anh
Nỗi nhớ mong chợt hoá thành đơn độc
Để đêm trôi một mình anh trằn trọc
Đôi mắt buồn không khóc lệ vẫn rơi

Em đâu rồi..để anh với lẻ loi
Bổng miên man đôi môi trần khẽ gọi
Sao em không trả lời anh em hỡi
Cho tâm hồn anh lạc lỏng chơi vơi

Em đâu rồi..đêm nghe tiếng mưa rơi
Chợt mừng vui ngỡ chân em tìm tới
Con tim kia cũng rộn ràng đập vội
Bổng giật mình..chỉ nỗi nhớ mà thôi


Em đâu rồi..anh nhớ lắm em ơi
Đến bao giờ con đường mình chung lối
Những hạt mưa hoà lệ buồn rớt vội
             Nhớ em nhiều..anh bỗng hoá đơn côi

Anh nhớ quá….vòng tay người ấm áp
Choàng ôm Anh tha thiết từ phía sau
Hơi thở em nồng ấm thật ngọt ngào
Lời yêu thương khẽ thầm thì da diếc
Giữa phố đông… anh thấy mình nhỏ bé
Quá lẻ loi… lạc lõng dưới mưa buồn
Về đi em… kẻo dòng lệ anh tuôn
Được bên em… đối với anh…đã đủ. 

Đôi mắt biếc không chòng chành khao khát
Lời âu yếm cũng chẳng còn dào dạt
Em xa rồi nghe mặn chát bờ môi
Có một ngày ta không bước chung đôi
Con đường cũ cũng xa rồi hai ngả
Vòng tay ấm nay trở thành xa lạ
Áng mây chiều dường như đã ngừng trôi
Có một ngày giọt nước mắt anh rơi
Mưa xối xả giăng ngập trời trắng lối
Khi em bước về phía ai rất vội
Lời yêu nào đang rộng lối đón em
Có một ngày không mặc áo màu quen
Em đã khoác màu hồng sen sắc biếc
Từ khi đó duyên tình ta vĩnh biệt
Đứng lặng nhìn chứ anh biết làm sao
Có một ngày dõi mắt ngắm trời cao
Lòng tự hỏi có khi nào em nhớ
Ngày xưa ấy đâu biết mình dang dở
Đâu nghĩ rằng tình vụn vỡ chia xa.

(Lonale59.com)

No comments:

Post a Comment

Post Bottom Ad

Pages