Cây sầu đâu nhà Ngoại. - CÂU CHUYỆN TÌNH TÔI.

"Mỉm Cười Khi Người Hạnh Phúc"

Post Top Ad

Cây sầu đâu nhà Ngoại.

Share This
*****

Tôi cứ mãi chăm chú vào chiếc đồng hồ đang đung đưa, lắc lư trên tường nhà. Rồi lại tưởng tượng và ngẫm nghĩ ước ao, tự hỏi chính mình, có bao giờ kim đồng hồ quay ngược thời gian không? Sao cứ mãi quay đi mà không ngừng lại dù chỉ một phút thôi. Thời gian trôi qua có mang lại những ngày hôm qua? Không bao giờ là mãi mãi như thế? 


Cây Sầu đâu nhà Ngoại.
Tôi lại buồn, lại nhớ đến cây sầu đâu trước sân nhà Ngoại khi tôi còn là một cậu bé suốt ngày quẫn quanh dưới gốc cây. Rồi nhìn ngắm những cành hoa...khi cơn gió thổi qua từng cách hoa rơi xuống trôi theo dòng nước đi về nơi xa. Khi hoa rụng hết, trái lại mọc thành chùm, chúng tôi đợi từng ngày chờ trái chín già hái xuống nô đùa, rồi lấy nhặt từng trái chơi trò ô ăn quan. Tuổi thơ êm đềm cứ trôi từng ngày cho đến khi lớn lên rồi đi xa.

Hôm trở lại quê hương ra nhà Ngoại ngắm lại cây sầu đâu ngày cũ, nhớ về một thời đã qua mà lòng cứ mãi bâng khuâng...thương nhớ. Cây sầu đâu ngày trước giờ chỉ còn lại xơ xác thân già lèo tèo vài ngọn lá héo úa trước những cơn gió ngang qua. Cây sầu đâu cũng già theo năm tháng, Ngoại giờ cũng già yếu chăng khác nào cây sầu đâu Ngoại trồng năm nào, qua bao nhiêu mùa lũ, bao nhiêu lần nước ngập đến nữa thân cây.

Ngoại đã không còn nhận ra đứa cháu bé bỏng của những ngày xưa, mà mỗi dịp tết Ngoại hay nhắc, khi nào Thằng út nó về. Cây sầu đâu cũng không còn trỗ hoa nữa Ngoại à! Chỉ còn lại những mùa hoa nở trong ký ức của cháu mà thôi.

Hôm nay con nhớ Ngoại, nhớ cây sầu đâu trước sân quê mình. 




****
Thời gian có quay lại để nói yêu em.

(Sau từng ấy thời gian, cứ ngỡ lòng sẽ an nhiên....có ai ngờ cuộc sống vẫn cứ quay cuồng trong mớ bồng bông. Nợ một lời xin lỗi đã muộn màng.

Giá như cuộc sống đừng buộc ta lựa chọn giữa trái hay phải, đúng hay sai, giữa yêu hay thương, hận hay thù...thì đời đâu có cảnh chia phôi. Chuyện xưa còn đó, người xưa đã xa, giờ là hận hay thù nào ta có biết...! 

Đoạn đường ta từng đi qua là vui hay buồn, là nụ cười hay giọt lệ rơi trong khé mắt chưa khô. Thôi đành lau vội giọt lệ đắng, mà cố gắng bước tiếp thêm một đoạn đường đời còn lại. 

Bỏ qua những gì đã từng làm mình buồn hay làm ai đó tổn thương...!)


Tiếc rằng ta chẳng đợi được nhau.

Em đã đợi anh Năm mùa cây thay lá
Em đã đợi anh Năm mùa đông lạnh
Em đã đợi anh Năm mùa hạ nắng
Em đã đợi anh Năm mùa xuân sang.....

Em vẫn cố chập đợi anh, cho dù đó là ngày nắng hay đêm đông, ngày này qua ngày khác, tháng này qua tháng khác, năm này qua năm khác...! Luôn có người con gái ở đây để đợi anh.

Mỗi ngày nắng xuống là một lần chia biệt.
Mỗi mai bình minh lên lại một cuộc bắt đầu.
Đời luân chuyển ta làm gì khác được.
Chẳng thể nào dừng mãi chờ nhau.

(Lonale59.com- Bố Khả Hân).


No comments:

Post a Comment

Post Bottom Ad

Pages